“A chị là Lâm Vũ Vi, Lâm tiểu thư đúng không? Không nghĩ tới có thể nhìn thấy chị ở đây, em là nghệ sĩ của công ty, em tên Tiêu Tiêụ” Lục Mộng Tiêu không có một chút chần chờ nào, lập tức dùng ngữ khí kinh ngạc nói, giống như lần đầu tiên gặp mặt.
“Tiêu Tiêu? À…… Chị có nghe qua tên của em. Chỉ là, sao em lại ở trong nhà Phong vậy?” Lâm Vũ Vi nghi hoặc trong mắt, có chút tò mò nhìn vào trong nhà, tầm mắt rơi xuống người đàn ông ngồi trên ghế sô pha.
Mộng Tiêu cũng quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Phong ngồi trên sô pha, tuy rằng không biết Diệp Phong và Lâm Vũ Vi hay không có quan hệ tình yêu, cũng có lẽ là quan hệ bạn giường.
Nhưng ít ra, hai người đó tuyệt đối không bình thường.
Vốn dĩ ngày hôm qua cô thế chỗ MV của Lâm Vũ Vi, bây giờ, nếu như lại bị hiểu lầm quan hệ của cô, vậy oán hận có thể lại nhiều hơn……
Cô chạy nhanh nói “A, là thư ký tổng tài, bảo em đến đây giúp tổng giám đốc Diệp làm bữa cơm.” Trực tiếp nói nguyên nhân ra, như vậy sẽ không khiến cho dáng vẻ của cô cùng Diệp Phong trông rất quen thuộc.
“Thì ra là như vậy à.” Lâm Vũ Vi cười cười, vòng qua Tiêu Tiêu đi vào phòng khách.
Nhìn thấy hai người ngồi trên ghế sô pha, Lục Mộng Tiêu cũng không lên tiếng nữa, đóng lại cửa phòng, yên lặng trở về phòng bếp……
“Lục Mộng Tiêu tiếp tục nấu cơm trong phòng bếp.
“Tiêu tiểu thư, cần làm gì không.” Không biết Lâm Vũ Vi vào phòng bếp khi nào, tiến đến cạnh cô nghi hoặc hỏi.
“Rất nhanh sẽ xong thôi, Lâm tiểu thư ra ngoài đi. Trong bếp rất nhiều dầu khói.”
“Không việc gì, chị tới giúp một tay. Chị sợ em làm món gì đó quá nhiều dầu mỡ, anh ấy lại không thích ăn.” Vừa nói, Lâm Vũ Vi đã thuần thục lấy trong ngăn kéo chiếc tạp dề.
Cô mơ hồ nghe ra được trong lời nói đó có đánh dấu chủ quyền.
Sợ là cho dù cô có giải thích thế nào đi nữa, giờ đã là ban đêm còn xuất hiện ở đây, đủ để cho Lâm Vũ Vi phải suy nghĩ nhiềụ
Mộng Tiêu Tiêu cũng không để ý, mỉm cười gật gật đầu “Ừm, vậy phiền toái Lâm tiểu thư rồi, em thực sự không biết tổng giám đốc Diệp thích gì, vẫn luôn lo lắng mình làm không tốt, bị mắng chứ. Giờ có Lâm tiểu thư hỗ trợ, em yên tâm hơn rồi.” Cô thuận thế nhượng bộ, trong giọng nói cũng củng cố việc đánh dấu chủ quyền của Lâm Vũ Vi.
Lâm Vũ Vi hiện lên chút nhu hòa trong mắt, tươi cười so với trước càng trở nên ôn nhu hơn, lập tức nói “Đúng rồi, em nấu canh sao?”
“Còn chưa có nấụ”
“Được, để chị nấu cho.”
Hai người trong phòng bếp vô cùng hòa thuận, một bên vừa nấu cơm, thỉnh thoảng vẫn còn nói nói cười cười vài câu, rất nhanh đã làm xong một bàn cơm thịnh soạn.
2 Đánh dấu chủ quyền.
“Tổng giám đốc Diệp, Lâm tiểu thư, hai người cứ từ từ ăn cơm, tôi về trước đây.” Ngay khi nấu xong cơm, Lục Mộng Tiêu vội vàng nói, cô không muốn tiếp tục ở lại đây làm bóng đèn.
Lâm Vũ Vi không nói gì, chỉ là nhìn về phía Diệp Phong.
“Vội cái gì? Vất vả lâu như vậy, cùng nhau ngồi xuống ăn đi.” Diệp Phong ngồi xuống bàn ăn bên cạnh, nhìn thoáng qua Lục Mộng Tiêu ý bảo cô cùng nhau ngồi xuống.
“Không được, không được Đã không còn sớm, trở về quá muộn, sẽ hông hay.” Cô lập tức từ chối.
“Nếu quá muộn, tôi sẽ đưa cô về.” Hắn từ từ nói, trong ánh mắt mang theo chút khiêu khích.
Làm ơn, tổng giám đốc Diệp Diệp nhị thúc, anh hãy suy xét một chút tình cảnh của những nghệ sĩ như cô có được không, vị kia nhà anh còn bên cạnh Nói những lời này, là muốn cho cô không có chỗ dung thân a?
Tuy rằng……
Lời nói của Diệp Phong, hình như có chút cố ý……
Cũng không biết có phải ảo giác không.
Nhưng lời này, cuối cùng cũng phải tiếp nhận.
“Hay không bằng thế này, tôi ở lại ăn cơm, vừa vặn gọi cho người đại diện, bảo chị ấy đến đón tôi, như vậy sẽ không làm phiền tổng giám đốc Diệp.” Còn hơn là để cho Diệp Phong đưa cô về, vẫn là ở lại ăn cơm tốt hơn.
Huống chi……
Cô làm gì có thể để cho Diệp Phong đưa về sao? Rõ ràng là ở ngay cách vách.
“Đúng vậy, làm nhiều đồ ăn như vậy, Tiêu tiểu thư không ở lại ăn hộ chút, thực rất lãng phí.” Lúc này, Lâm Vũ Vi mới mở miệng nói.
Trên bàn cơm thực yên lặng.
Mộng Tiêu vẫn cúi đầu ăn, không có liếc mắt nhìn hai người kia một cái, coi mình như không khí, miễn cho lại gây ra rắc rối.
“Phong, mùi vị nước canh có hợp khẩu vị không?” Lâm Vũ Vi ôn nhu hỏi.
“Mùi vị có chút nhạt.” Diệp Phong lãnh đạm trả lời.
“Phòng bếp vẫn còn ít, giờ em đi thêm chút muối, cho anh thêm một chén nữa.” Lâm Vũ Vi nói xong, liền đứng dậy hướng phòng bếp đi đến……
Bàn ăn lại như trước yên lặng.
Mộng Tiêu vẫn im lặng ngồi một bên.
Có điều…… Cô thế nào cảm thấy được, có một đôi mắt sắc bén, vẫn một mực nhìn cô chằm chằm?
Ngẩng đầu lên, ánh mắt chống lại đôi mắt lạnh lẽo của Diệp Phong nói “Tổng giám đốc Diệp, sao không ăn cơm mà cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy làm gì?”
“Cô vì cái gì lại nói với Vũ Vi, là thư kí bảo cô lại đây nấu cơm?” Diệp Phong trêu ghẹo nói, khóe môi gợi ý cười.
“Tôi vì cái gì nói như vậy, tổng giám đốc Diệp anh hẳn là phải biết chứ, quan hệ của anh cùng Lâm tiểu thư…… Tôi chỉ sợ chị ấy lại hiểu lầm mà thôi.”
“Quan hệ? Cô lại biết tôi cùng cô ấy có quan hệ gì?”
“Người ta cũng tự mình tìm tới cửa, tôi cũng không có mù.” Mộng Tiêu thấp giọng nói, chưa kể, hôm qua cô còn tận mắt thấy hai người ở cùng một chỗ chứ.
Dừng một chút, thấy Diệp Phong nhìn mình chằm chằm, Mộng Tiêu vội nói “Đồ ăn rất mau nguội, tổng giám đốc Diệp vẫn nên ăn nhanh đi ” Đừng nhìn chằm chằm cô nữa, trên mặt cô không có mọc hoa.
“Không hợp khẩu vị, ăn làm sao được?” Anh một tay trống cằm, ý nghĩ sâu xa nói.
Trái tim lộp bộp một cái.
Trong đầu lập tức nhớ tới câu kia, không hợp khẩu vị, liền đem khóa váy kéo xuống……
Nhìn nhanh đồ ăn trên bàn một chút.
“Không hợp khẩu vị, tổng giám đốc Diệp anh còn ăn nhiều như vậy? À, lại nói tiếp, vừa nãy là canh của Lâm tiểu thư làm, nếu tôi nghe không có nhầm, tổng giám đốc Diệp nói mùi vị hơi nhạt, xem ra…… Anh cũng chỉ có thể kéo khóa váy của Lâm tiểu thư thôi……”
Giờ ngẫm lại, Lâm Vũ Vi tới lúc này, cũng không phải không có gì tốt, ít nhất…… Cả người cô cảm thấy an toàn hơn.
1 Thần tượng hoàn mỹ.
“Nước canh còn nóng lắm, Tiêu tiểu thư, em có muốn uống một chén nữa không?” Lâm Vũ Vi từ trong phòng bếp đi ra.
“Không cần đâu, cảm ơn. Xem thời gian này, người đại diện chắc cũng đến rồi, em không tiếp tục làm phiền nữa.” Lục Mộng Tiêu đã muốn đứng dậy.
“Được, Tiêu tiểu thư đi thong thả.” Lâm Vũ Vi cũng không giữ lại, liền gật đầu cười.
Diệp Phong cũng không nói gì nữa, vẫn giữ khuôn mặt lãnh đạm kia trước sau như một.
“Em đi trước đây.” Mộng Tiêu nhanh chóng vẫy vẫy tay, cũng không quay đầu lại lập tức rời khỏi nơi này,vừa ra khỏi phòng 601….
Hô……
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng tự do…..