⬅ Trước Tiếp ➡
“Tiêu Tiêu?” Đó không phải là người phụ nữ đã trở thành nữ chính trong MV của Mộc Lăng Phi thay cô ta sao? Loại nghệ sĩ bên rìa này, chân trước mới vừa đi với Mộc Lăng Phi, vậy mà chân sau lại đáo đến Diêp Phong ở cùng một chổ sao?
Chổ ở cao cấp.
Mộng Tiêu và Diệp Phong cùng nhau đi đến tầng 6, mặc dù trời đã gần tối, lại đến nhà của một người đàn ông làm cơm, nhớ tới hình như có chút không thích hợp, nó thật sự là ở 601
Cô không hề cảm thấy khó chịu, trở lại nơi này cũng thoải mái như ở nhà cô. Ai đã khiến cô mấy ngày gần đây phải sống như thế này
Đi theo Diệp Phong đến cửa phòng.
“ Được rồi, tổng giám đốc Diệp, nhà anh có đồ ăn gì không?” Đứng ở cửa ra vào, lúc này Lục Mộng Tiêu mới nghiêm túc nhớ ra vấn đề này. Hai người họ trực tiếp quay lại, nếu như không có thức ăn, họ sẽ nấu như thế nào?
“ Cô thật sự là đến nhà của tôi làm cơm sao? Giọng nói của Diệp Phong truyền đến, người đang đứng ở phía trước đột nhiên xoay người lại, bàn tay đập vào trên cánh cửa, trực tiếp đem thân thể của cô đến cánh cửa phía saụ
Lối vào nhỏ hẹp, cô bị cơ thể anh giam cầm ở dưới người, lưng cô dán chặt vào cửa. Người trước mặt lại ấn thêm một cái nữa, cô hít sâu một hơi, Như thể càng dán chặt vào người anh hơi.
Mộng Tiêu khẽ ngước đầu lên, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, quanh quẩn bên tai hoàn toàn là câu nói vừa rồi.
“Anh muốn làm gì? Nếu tôi không đến làm cơn thì đến đây làm gì? Mau buông tay ra ” Nói xong, tay nhỏ bé nhanh chóng đẩy lồng ngực của anh ra.
“Tiêu Tiêu, cô là ngốc thật hay đang giả ngốc? Chủ động đi đến nhà của một người đàn ông, chỉ đến làm cơm, có thể sao?” Khóe miệng anh nâng lên nụ cười xấu xa.
Tim của cô bỗng chốc lộp bộp.
Trong nháy mắt liền rơi vào ổ sói, cô thật là ngu xuẩn. Diệp Phong là ai? Ngay trước mặt một đống người còn có thể phi lễ cô, bây giờ lại một mình cùng anh ở trong một phòng, không phải đây chính là dưng thịt tận mép sao?
2 Vào ổ sói
Theo bản năng bám sát cánh cửa hơn, cố gắng làm cho cơ thể cách xa anh một chút. Cũng đã hóp bụng như thế, anh vẫn dán chặt như vậy.
“ Tổng giám đốc Diệp, tôi chỉ đến đây để làm cơm, cũng không đến để làm việc dư thừa nào khác ”
“Vậy cô bây giờ có thể suy nghĩ lại...”
Thử dùng sức thúc lồng ngực của anh “ Anh như thế này gọi là đùa giỡn lưu manh đó”
“ Cô cũng dám theo tôi về nhà, còn sợ tôi đùa giỡn lưu manh nữa à? Không phải trước khi đến đây cô phải chuẩn bị tâm lý thật tốt sao?” Giọng anh cao lên, ngược lại dùng ánh mắt trách cứ nhìn cô.
“ Tôi làm sao có thể nghĩ đến, đường đường là giám đốc tập đoàn Thánh Đỉnh, phía sau lại lừa gạt nghệ sĩ đến nhà , sau đó thực hiện ý đồ xấu ” Cô không phải là không có nghĩ đến, vậy mà lại buông lỏng phòng bị, không chú ý
“Khi đối mặt với những người có ý đồ xấu với cô, thoạt nhìn cô rất có tinh thần không phải sao...? Diệp Phong trước sau đều mang theo ý cười, bàn tay to lớn nhẹ nhàng di chuyển đến quần của cô...
Thân thể cô căng thẳng
Diệp Phong sẽ không phải là muốn tới thật sao?
Nếu như anh thật sự nói muốn thì làm sao bây giờ? Chạy sao? Chạy ra ngoài sao?
Tay anh nhẹ nhàng đùa bỡn khóa kéo, Diệp Phong cúi đầu, tiến đến sát lỗ tay của cô, đôi môi lạnh lẽo cọ vào tai cô...
“Đừng...” Cô nhướng mày. Cơn ngứa không chịu nổi khiến cô quăng đi suy nghĩ trong đầụ
“ Nếu như một lát nữa làm đồ ăn không hợp khẩu vị. Thì liền đem cái này kéo xuống... thế nào?” Nói xong, ngón tay tiếp tục nhẹ nhàng véo cô, chuẩn bị kéo khóa quần của cô.
Kèm theo một trận tê dại, trái tim cũng theo lời anh nói mà lên xuống liên tục...
Một lúc sau, Diệp Phong rốt cuộc cũng buông lỏng và ngón tay từ khóa kéo quyến luyến bỏ ra “Không còn sớm nữa, đi làm cơm đi, nguyên liệu nấu ăn đều có trong tủ lạnh.”
Anh luôn thay đổi bầu không khí chỉ bằng một câu nói.
Mộng Tiêu có chút chưa hết hoảng hồn, nhưng nhìn thấy gương mặt lãnh đạm của anh, trong đôi mắt đen láy cũng không còn vẻ khiêu khích như vừa rồi. Như thể trước đó không có phát sinh chuyện gì.
Tất cả đều trở lại bình thường.
Khiến cô đoán không ra, những lời anh vừa mới nói này, rốt cuộc nghiêm túc hay chỉ là đùa bỡn.
Nhìn Diệp Phong đi đến sô pha ở phòng khác, cô vốn có một bụng buồn bực muốn nói ra, nhưng lời vừa đến miệng, vẫn là thôi đi, nói ít một câu được một câụ
Đây là địa bàn của Diệp Phong, cô không phải đang mang thân phận của “Lục Mộng Tiêu”, ngộ ngỡ nói câu kích thích anh ta, người thua thiệt vẫn là bản thân mình
Trái lại nên nấu ăn xong càng sớm càng tốt, nhanh chóng rời đi.
Vừa nghĩ đến, cô liền đi xuống nhà bếp...
“Chà? Tôi vừa định nói cho cô nhà bếp ở đằng kia. Nhưng mà... có vẻ cô biết rất rõ nha.” Âm thanh như ác mộng kia truyền đến tai.
Tay của Lục Mộng Tiêu vừa mới đặt ở tay cầm của cửa phòng bếp. Khi nghe được câu nói từ phía sau kia, cả người đều cứng lại.
“ Có lẽ anh đã quên, lần trước lúc tôi ngất xỉu, anh đã mang tôi về nhà anh. Lúc tôi rời đi, đã từng chú ý đến, đây là nhà bếp.” Hù chết cô, hoàn hảo lấy thân phận Tiêu Tiêu ở đây một đêm.
Cũng coi như miễn cưỡng nói chuyện quá khứ đi, thật sự không được. Phụ nữ chỉ có thể dùng giác quan thứ sáụ
Thấy anh vẫn không nói gì.
Cô có chút chột dạ, nuốt nước miếng một cái, nhanh chóng nói tiếp “Tôi đi nấu cơm trước đây ” Nói xong như một làn khói chạy như bay vào phòng bếp...
Nấu cơm, thái raụ..bật bếp...
Cô một chút cũng không khách khí, trực tiếp mang một nửa đồ trong tủ lạnh ra. Có thể làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêụ Để tránh cho Diệp Phong đến lúc đó ăn không ngon lại tìm lỗi..
Rất nhanh đã xong, cô bưng những món ăn đã chuẩn bị xong đi ra ngoài.
Vừa để đồ ăn lên trên bàn, cô vừa đi đến chổ sô pha. Chỉ thấy Diệp Phong ngồi một tay chống lên sô pha, một tay cầm quyển sách nhàn nhã đọc.
1 Đánh dấu chủ quyền.
Người này về nhà đều không xem TV sao?
Vẫn luôn đọc sách, sẽ không cảm thấy nhàm chán sao?
‘leng keng……leng keng……’ tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
“Đi mở cửa xem ai đến.” Diệp Phong lật trang sách lên xem tiếp, không có ngẩng đầu nói.
Tay Mộng Tiêu đang cầm bát run lên một chút, cô còn tưởng rằng anh đọc sách xem đến nhập thần, thì ra anh vẫn còn biết cô đang nấu cơm ở đây a
Có điều, anh đúng là người luôn sai khiến người khác mà.
Cau cái mũi, Mộng Tiêu cũng không nói nhiều lời, chạy chậm đến phía cửa, trong lòng khó hiểu, đã trễ thế này, còn có thể là ai đến gõ cửa nhà Diệp Phong nữa, chắc cũng chỉ có thể là Mộc Lăng Phi
Đợi chút
Nếu chút nhìn thấy Mộc Lăng Phi thì làm sao bây giờ? Hôm qua mới trốn anh ta, cô còn chưa nghĩ lấy cớ gì ra để giải thích chuyện đó.
Chủ yếu cũng không nghĩ tới, cô sẽ lấy thân phận Tiêu Tiêu gặp anh nhanh như vậy.
Kéo cửa ra.
Một cơn gió nhẹ ngoài cửa thổi vào, đồng thời, một thân ảnh xinh đẹp cũng theo đó xuất hiện trước mắt cô, mái tóc dài gợn sóng, khuôn mặt tinh xảo.
Lâm Vũ Vi
Như thế nào lại là cô ấy……
“Ơ? Cô là ai?” Lâm Vũ Vi mở lời hỏi trước.
⬅ Trước Tiếp ➡