⬅ Trước Tiếp ➡
Duỗi cái eo mệt mỏi,cô quay đầu nhìn vào cửa phòng 602, đã tám giờ, không biết Mộc Lăng Phi đã về nhà chưa? Dựa theo tích cách của hắn, cũng không phải là người hay đi sớm về trễ...
Phỏng chừng, khả năng về nhà là không lớn đi.
Lục Mộng Tiêu nhìn trên người mặc bộ váy ngắn, lại sờ mái tóc dài của cô, sớm biêt như vậy đã mang theo ít quần áo bình thường. Bây giờ trở về tháo trang sức thay quần áo, cũng mất đến vài giờ a?
Buồn ngủ quá a…..
Đôi mắt nhỏ vẫn nhìn trên biển số phòng 602, cô vẫn nhịn không được liền đi qua, lấy ra cái chìa khóa, nói không chừng Mộc Lăng Phi còn chưa có trở về?
Nếu không mở cửa nhìn bên trong một cái…?
Cẩn thận một chút, chắc sẽ không bị phát hiện.
Nhẹ nhàng vặn cái chìa khóa, cố gắng hết sức không phát ra tiếng động quá lớn mở cửa hé ra một khe nhỏ, ánh mắt chăm chú nhìn vào bên trong, trong phòng một mảnh tối đen.
Thật tốt quá
Mộc Lăng Phi quả nhiên chưa trở về
Cô trực tiếp mở rộng cửa, vào nhà, vì lý do an toàn, cô không có bật đèn, mò tới cái cầu thang để đi lên….
“Ai ở dưới lầu?” giọng nói nam nhân ở tầng hai truyền đến.
Lục Mộng Tiêu sợ tới mức thiếu chút nữa liền tìm chỗ trốn đi? Mộc Lăng Phi sao lại ở nhà Hắn lại đi ngủ sớm như vậy?
“bạch bạch bạch bạch” âm thanh dép lê ở tầng hai trên hành lang đi tới ngày càng rõ.
“Là tôi ” Cô lập tức mở miệng, rất sợ Mộc Lăng Phi mở đèn ở hành lang.
“Đồ quê mùa?” Mộc Lăng Phi nghi hoặc hỏi, giọng nói mang một chút không kiên nhẫn “Cô làm sao vậy, buổi tối về nhà cũng không biết bật đèn lên?”
Vừa nói, Mộc Lăng Phi liền đưa tay tới định bật đèn lên….
Từ trên xuống dưới phòng, yên tĩnh đến đáng sợ, không nhìn được Mộc Lăng Phi đang làm gì, cô cũng cảm nhận được rõ tín hiệu nguy hiểm trong đầụ
“Đừng bật đèn ” Cô lo lắng nói.
Mộc Lăng Phi đã với tới công tắc đèn, lúc này mới tạm dừng “Cô có bệnh à, không bật đèn làm sao nhìn thấy”
“Thấy được Tôi vẫn mò trở về trong bóng tối Anh mà bật đèn, mắt tôi sẽ hoa.” Cô tùy tiện tìm một lý do.
Bây giờ bật đèn, cô có thể sẽ gặp sáng mà chết Đến lúc đó, cho dù có mở một trăm cái miệng cũng khó giải thích cho rõ ràng.
“Tật xấu thật nhiều ” Mộc Lăng Phi trầm một hơi, phẩy phẩy tay, lười để ý tới Mộng Tiêu, xoay người trở về phòng ngủ….
“Cạch” Tiếng đóng của vang lên.
Trái tim nhỏ bé treo trên cổ họng cô lúc đó cuối cùng cũng rơi xuống đất, làm cô sợ đến chết.
Đỡ tay vịn chạy lên lầu, hiện tại vẫn có cảm giác chân sắp khụy xuống luôn.
Rốt cuộc cũng nằm trên giường, cô thở dài một hơi.
So với phòng 602 tắt đèn tối om, lúc này phòng 601 đèn vẫn sáng chưng.
Lâm Vũ Vi bưng một mâm trái cây đi tới bàn trà “ Phong, ăn chút hoa quả đi…”
“ Hôm nay cô tới làm gì?”
“Vừa khéo đi qua chỗ gần đây, em liền rẽ vào đây.” Lâm Vũ Vi tự nhiên nói.
“Thật không?” Con ngươi thâm thúy hơi nhíu lại.
Cặp mắt kia, luôn bén nhọn như có thể nhìn thấu mọi thứ, Lâm Vũ Vi rất rõ ràng, cho nên cũng nhanh chóng né tránh cặp mắt ấy “Anh ăn trái cây đi…Em lên trên tắm rửa chút”
Ngày hôm saụ
Mộng Tiêu cầm văn kiện đưa đến bộ phận thần tượng, đây là một trong những chi nhánh của ngành giải trí, gần đây công ty Thánh Đỉnh bắt đầu chương trình đào tạo thần tượng, bây giờ bộ phận có thể coi là kế hoạch chính của công ty.
2 Thần tượng hoàn mỹ.
Không giống như các bộ phận khác với mọi người ở mọi lứa tuổi, những người trong bộ phận thần tượng hầu như đều từ 16 đến 23, 24 tuổi. Thậm chí, những người ở độ tuổi 25, 26 cũng là những thần tượng thành công, tầm tuổi này cũng đang tìm kiếm một cách rút lui hợp lý ...
"Xin chào, cô có phải là Mộng Tiêu ở bộ phận mới không? Tôi tên là Hàn Hiểu Vân, tôi cũng là một nghệ sĩ thần tượng đang đào tạo. Giám đốc để cho tôi đưa cô làm quen với môi trường." Một cô gái tầm một mét năm mấy đứng trước Mộng Tiêụ Thân thiện chào hỏi.
Khuôn mặt đó, non nớt, có thể vắt ra nước.
Thoạt nhìn chỉ như 14, 15 tuổi?
"Xin chào." Mộng Tiêu cũng cười gật gật đầụ
"Đạo diễn nói rằng cô đã là một nghệ sĩ đầu tay, vì vậy không cần tôi phải giải thích bất cứ điều gì. Chỉ cần làm quen với hình mẫu là có thể chính thức ra mắt như một thần tượng."
"Được, phiền cô rồi." Cô nói một cách lịch sự.
“Khách khí cái gì, sau này chúng ta chính là chị em tốt, chiếu cố lẫn nhau” Hàn Hiểu Vân cười toe toét, dáng vẻ lớn lên trông thật dễ thương, nhưng nói chuyện lại mang theo một chút cứng rắn, chuyển mắt nói “Đúng rồi chắc cô biết, bộ phận thần tượng của chúng tôi có một chương trình cố định.”
"Ừm" Mộng Tiêu gật đầu, công ty đã thiết lập một loạt các chương trình truyền hình mạng cố định cho các bộ phận rất cụ thể, chẳng hạn như bộ phận thần tượng, nơi có nhiều "thần tượng hoàn mỹ".
Chủ yếu dành cho các nghệ sĩ thần tượng vừa ra mắt hoặc chưa ra mắt.
Có khả năng thu hút nhiều hơn và mang đến cho khán giả cảm giác trở thành thần tượng.
"Nghệ sĩ đầu tay thì khác. Cái gì cũng hiểụ Đi thôi. Hôm nay tôi phụ trách tiếp đãi tiết mục khách quý. Cô cùng tôi tham gia diễn tập đi." Hàn Hiểu Vân cười tủm tỉm nói, một bên vẫy tay, một bên nhấc chân bước đi.
Hai người một trước một sau đi tới phòng phát thanh, trên đường đi, Hàn Hiểu Vân vẫn luôn giảng giải bên tai cô, giờ cô mới biết được, người này nhìn như 14, 15 tuổi thực chất là một người phụ nữ, hóa ra lại cùng tuổi với cô.
Rất nhanh, đã tới cửa phòng hóa trang.
“Tiêu Tiêu à, cậu có biết, khách quý hôm nay là ai không?” Hàn Hiểu Vân thần bí nói, phải biết rằng, chương trình của tập đoàn Thánh Đỉnh, thỉnh thoảng sẽ tìm một số ngôi sao nổi tiếng để làm chương trình.
Không đợi Mộng Tiêu trả lời, Hàn Hiểu Vân đã đẩy cửa ra, trong phòng nghỉ sạch sẽ, một người phụ nữ đang nằm nghiêng trên ghế sô pha, nghe được âm thanh mở cửa, cô ấy nghiêng mắt sang nhìn.
“Chào Vũ Vi tiểu thư Tôi là Hàn Hiểu Vân, là người sẽ phụ trách cô.” Cô nói xong, nhanh nhẹn cúi đầụ
“Lâm tiểu thư.” Mộng Tiêu sửng sốt một chút, rất nhanh liền phản ứng lại, nhanh chóng gật đầu theo.
“Tiêu Tiêụ” Ánh mắt Lâm Vũ Vi rơi xuống trên người Mộng Tiêu Tiêu “Buổi sáng tôi nghe người đại diện nói, cô chuyển đến bộ phận thần tượng, không nghĩ là thật. Nào, lại đây ngồi.”
Hàn Hiểu Vân liếc mắt nhìn Tiêu Tiêu một cái, vừa cảm thán, đúng là nghệ sĩ có khác, vậy mà có thể quen với ngôi sao như Lâm Vũ Vi.
1 Cố ý thử?
Trời mới biết, nụ cười trên mặt Lục Mộng Tiêu tươi cười nhưng đã có chút cứng ngắc.
Rõ ràng chính là hôm qua chỉ gặp một lần mà thôi, vì cái gì mà Lâm Vũ Vi lại để bụng đi qua hỏi chuyện của cô Lại còn biết rõ ràng cô cô bị điều tới bộ phận thần tượng.
Chậc chậc chậc…… có cảm giác……hình như có chút…… không thích hợp cho lắm?
Cô mỉm cười tiêu sái đi tới bên cạnh Lâm Vũ Vi.
“Ngày hôm qua cùng cô tán gẫu rất vui vẻ, tôi vẫn nghĩ tìm cơ hội cùng cô tâm sự, không nghĩ tới lại nhanh như vậy đã gặp lại. Đúng rồi…… Cô nghĩ thế nào lại muốn tới bộ phận thần tượng?”
“Có lẽ cảm giác thấy thích hợp.” Mộng Tiêu Tiêu nhàn nhạt trả lời.
⬅ Trước Tiếp ➡