⬅ Trước Tiếp ➡
"Chuyện liên quan đến việc cô ấy bị thương, cậu đi tra xem."
"À, vâng vâng."
Trương Đắc Trợ đáp xong, thấy Hàn Kinh Niên không để ý đến mình nữa, lại nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, anh ta nhìn chằm chằm vào anh một lúc, luôn cảm thấy anh không giống với ngày thường, nhưng anh ta không nói ra được không giống chỗ nào, sau đó liền mở cửa, lặng lẽ đi ra.
...
Ngày hôm sau, từ sáng sớm đã bận bịu đến tận 8 giờ tối, Hàn Kinh Niên mới coi như là làm xong việc.
Cho dù bận bụi cả ngày từ sáng đến tối, trên đườngTrợ lý Trương lái xe đưa Hàn Kinh Niên tới khách sạn Bắc Kinh, anh cũng không ngừng nghe điện thoại.
Trong xe khó khăn lắm mới yên tĩnh trở lại, Trợ lý Trương cuối cùng cũng có thể lên tiếng: "Hàn tổng, tôi đã tra ra chuyện hôm qua anh bảo tôi tra."
- Ở lại đơn thuần (1)
Đúng lúc này, điện thoại trong tay Hàn Kinh Niên lại reo lên.
Trợ lý đặc biệt Trương lập tức im miệng, muốn chờ Hàn Kinh Niên nói chuyện xong rồi mới nói tiếp.
Ai ngờ một phút sau, anh ta thông qua kính chiếu hậu và nhìn thấy Hàn Kinh Niên không thèm nâng mí mắt cũng không nháy mắt mà đã ngắt máy.
Trợ lý đặc biệt Trương há hốc mồm, cái miệng của anh ta có thể nhét một quả trứng gà vào luôn rồi.
Anh ta trợn mắt há hốc mồm chữ “O” một lúc lâu, khi Hàn Kinh Niên đã không còn kiên nhẫn nữa, anh ta mới lên tiếng nói: “Tuần trước phu nhân bị thương, được đưa vào bệnh viện nhân dân, y tá chăm sóc phu nhân nói là có người gọi xe cứu thương đưa phu nhân đến bệnh viện, lúc đó là buổi trưa, cho đến tối thì phu nhân mới tỉnh lại, có lẽ là hôn mê khoảng sáu bảy giờ, y tá còn nói, phu nhân ở trong bệnh viện năm ngày mới xuất viện...”
Hàn Kinh Niên chợt hỏi một vấn đề không có liên quan chút nào: “Ngày mà cô ấy gọi điện cho anh, là tuần nào?”
“Ách...” Bởi vì mỗi ngày đều có quá nhiều chuyện, trợ lý đặc biệt Trương không thể nghĩ ra được ngay, anh ta suy nghĩ một lát rồi mới nói: “... Chính là tuần trước, hình như là...”
Nói tới chỗ này, trợ lý đặc biệt Trương đột nhiên ngừng một lát, một lát sau anh ta mới sợ hãi mà nói: “... Tuần trước có một đêm phu nhân đã gọi điện cho tôi... Phu nhân nói tạm thời có việc phải đi công tác, thực ra phu nhân là, là, là bị thương nằm viện sao?”
“Nhưng mà, tại sao phu nhân lại nói dối chứ? Cô ấy...”
Trợ lý đặc biệt Trương còn chưa nói hết lời thì đã cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên có cái gì đó không đúng, anh ta lập tức yên tĩnh lại.
Chiếc xe chậm rãi chạy về phía trước.
Hàn Kinh Niên ngồi ở chỗ ngồi phía sau, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cửa kiếng, từ đầu đến cuối đều không mở miệng nữa.
Điện thoại trong tay anh không ngừng đổ chuông, anh cũng không thèm xem nữa.
Cũng không biết là chiếc xe đã chạy về phía trước bao xa, trong đầu anh chợt thoáng qua, ngày đó ở trước bàn làm việc của trợ lý, khi nghe điện thoại, anh luôn cảm thấy giọng nói của cô có vẻ không đúng, anh muốn hỏi tới nhưng mà cuối cùng lại cho rằng mình đã nghe lầm rồi, cho nên mới cúp điện thoại... Bây giờ suy nghĩ một chút, khi đó cô, là bởi vì bị thương nên giọng nói mới run rẩy đúng không?
Vẻ mặt của Hàn Kinh Niên vẫn không có biến hóa gì quá lớn, nhưng ngầu ngón tay cầm điện thoại lại mơ hồ dùng sức, ép cho ngón tay trở nên trắng bệch.
...
Hôm nay Hạ Vãn An làm thêm nửa tiếng, cộng thêm trên đường cũng tương đối kẹt xe, khi về đến nhà thì đã hơn bảy giờ rồi.
Chờ đến khi nấu cơm xong, bày trên bàn ăn thì đã là tám giờ rưỡi.
Thường ngày cô vẫn luôn bày ra hai bộ chén đũa, cũng không quên múc đầy canh cho chỗ ngồi đối diện mình.
Hạ Vãn An không cảm thấy đói, chưa ăn được bao nhiêu thì đã buông chén đũa xuống.
Cô liếc mắt nhìn thấy thời gian còn sớm, không vội vàng dọn dẹp mà ngồi trước bàn ăn, sử dụng đũa dính nước canh viết chữ trên bàn.
Đột nhiên ngoài cửa truyền tới tiếng động, đầu ngón tay Hạ Vãn An run rẩy, chiếc đũa cũng rơi xuống đất.
Khi cô cúi người nhặt đũa, cô nghĩ đến người có thể trực tiếp xông vào nhà này, ngoài cô ra, cũng chỉ còn lại cho nhà của nó là Hàn Kinh Niên.
- Ở lại đơn thuần (1)
Tại sao anh về đây?
Khi Hạ Vãn An suy nghĩ, cô nghe thấy có tiếng bước chân vang lên bên ngoài phòng ăn.
Cô không hề nghĩ ngợi mà đã đưa tay bưng bát canh ở đối diện buồn bực uống hơn nửa bát, sau khi chắc chắn sẽ không lộ ra dấu vết gì thì mới đặt bát lại lên bàn.
Đúng vào lúc này, bóng người của Hàn Kinh Niên đã xuất hiện ở cửa phòng ăn.
Hạ Vãn An vừa định quay đầu nhìn anh, sau đó khóe mắt liền nhìn thấy chữ viết ở trên bàn, thấy có mấy chữ còn chưa khô, loáng thoáng có thể nhận ra nó viết gì, Hạ Vãn An cuống cuồng giơ tay xóa sạch những chữ viết còn dính dầu ấy, lúc này mới che giấu chột dạ mà nhìn về phía cửa, nhìn Hàn Kinh Niên đã đi vào phòng ăn, mỉm cười không hoảng hốt không vội vàng: “Anh về rồi?”
Lần đầu tiên Hàn Kinh Niên đáp lại chữ “Ừ”, sau đó tầm mắt của anh dừng lại trên bàn.
Vừa rồi cô luống cuống tay chân, anh đều nhìn thấy, dường như là cô đang che giấu cái gì đó, nhưng mà trên bàn ngoại trừ một vài vết dầu thì anh đều không nhìn ra gì nữa...
Chỉ có bên cạnh chén canh mà cô đang uống, hình như viết một chữ, là... “Vi”?
Nhưng mà cô lại rất kỳ quái, một người dùng cơm, làm gì lại bày hai bộ chén đũa chứ?
Hạ Vãn An thấy Hàn Kinh Niên nhìn chằm chằm hai bộ chén đũa trước mặt mình, lập tức trở nên chột dạ, cô lên tiếng nói: “... Có đôi đũa rơi xuống đất...”
Ngừng lại một lát, Hạ Vãn An lại lên tiếng: “Vậy... Anh ăn tối chưa? Có muốn ăn không...”
⬅ Trước Tiếp ➡