Cô còn chưa nói hết lời thì anh đã lên tiếng, giọng nói vẫn lạnh nhạt như trước: “Tôi ăn rồi.”
“À à, vậy em dọn dẹp một chút.” Nói xong, ánh mắt có hơi thất vọng của Hạ Vãn An dừng lại trên bàn ăn.
Hàn Kinh Niên rót một ly nước rồi đi vào phòng làm việc.
Hạ Vãn An dọn dẹp mọi thứ, đọc sách một lát rồi trở về phòng ngủ chính.
Cô thấy thời gian còn sớm, có lẽ lát nữa Hàn Kinh Niên cũng sẽ không về phòng ngủ, cho nên tắm xong liền ngồi ở mép giường khó khăn bôi thuốc cho sau lưng của mình.
Cô mới vừa bôi xong bả vai trái thì cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Hàn Kinh Niên đi vào.
Mặc dù cô với anh đã xảy ra chuyện thân mật hơn, nhưng mà Hạ Vãn An vẫn phản xạ có điều kiện là kéo áo choàng che lên người.
Cô đang chuẩn bị vào phòng tắm bôi thuốc, kết quả vừa mới nhón người dậy thì đã bị anh cản đường.
Anh không lên tiếng, chỉ là vươn tay lấy thuốc bôi trong tay cô, sau đó kéo cô ngồi ở trên giường, lại kéo áo choàng tắm của cô ra, bôi thuốc vào sau lưng cô.
Hạ Vãn An căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, trong phòng rất yên tĩnh, bên trong còn có mùi thảo dược thoang thoảng vờn quanh hai người.
Không bao lâu, thuốc đã bôi xong, đầu ngón tay của Hàn Kinh Niên lại dừng lại bên hông Hạ Vãn An, chậm chạp không rời đi. Hạ Vãn An mơ hồ đoán được tin tức tiết lộ từ trong đầu ngón tay của anh, khi cô đang nghĩ có nên cắt đứt bầu không khí mập mờ lại quỷ dị này không thì anh đột nhiên đứng dậy, đi vào phòng tắm.
Khi Hàn Kinh Niên đi ra, Hạ Vãn An đã mặc xong đồ ngủ, nằm ở trên giường.
Hai năm qua, anh rất ít khi về nhà, nhưng mà mỗi lần về nhà thì đều không thiếu chuyện ấy, Hạ Vãn An cứ tưởng rằng tối nay cũng không ngoại lệ, nhưng mà cô không ngờ, sau khi Hàn Kinh Niên nằm xuống thì lại nhắm mắt lại, dáng vẻ chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Hạ Vãn An không thể tưởng tượng nổi mà quay đầu liếc nhìn Hàn Kinh Niên, lại liếc nhìn anh... Anh đây là... Ở lại đơn thuần?
– Tới thu tiền mướn phòng hả?
Liên tiếp mấy ngày sau đó, Hàn Kinh Niên giống như thay đổi tính tình mà đều về nhà ở.
Anh rất ít nói, Hạ Vãn An cũng không dám tùy tiện nói chuyện với anh, cho nên cho dù hai người gặp mặt nhưng cũng rất ít khi trò chuyện.
Mỗi ngày anh đều có xã giao, trở về cũng không sớm, nhưng gần như mỗi ngày đều tính toán rất chính xác, anh có thể chạy trước trước khi cô chuẩn bị tắm rửa, sau đó không nói một lời mà bôi thuốc cho cô, hoặc là vào phòng làm việc bận rộn với công tác của mình, sau đó lại giống như ngày đầu tiên, tắm xong liền ngủ.
Giống như Hạ Vãn An đã nghĩ, Hàn Kinh Niên thật sự chỉ ở lại đơn thuần mà thôi.
Buổi sáng thứ sáu, Hàn Kinh Niên có cuộc họp buổi sáng, anh dậy rất sớm, khi anh ra cửa, Hạ Vãn An vẫn còn vui vẻ ở trong giấc mơ của mình...
Anh vào thang máy đi đến hầm đậu xe, trên đường có người đi vào thang máy.
Đó là một người phụ nữ trung niên, bên cạnh còn có một nam sinh mặc đồng phục học sinh trung học.
Chắc là đưa đứa trẻ đi học...
Hàn Kinh Niên không quá để ý, nhưng người phụ nữ trung niên lại nhìn anh chằm chằm, đột nhiên lên tiếng: “Chào cậu, cậu ở lầu 27 hả?”
Hàn Kinh Niên thật sự bất ngờ, làm sao mà đối phương lại biết mình ở lầu 27 chứ, nhưng mà từ trước đến giờ anh đều ít nói, cũng không có trả lời người phụ nữ ấy.
Người phụ nữ trung niên cũng không lúng túng khi anh lạnh nhạt như thế, chẳng bao lâu sau lại lên tiếng: “Đúng đúng đúng rồi, tôi nhớ không lầm, cậu chính là lầu 27... Mặc dù hai năm rồi không thấy cậu, nhưng cậu lại quá ấn tượng, tôi còn nhớ rõ lắm...”
Ngừng lại một lát, người phụ nữ trung niên lại nói: “Cậu tới sớm như vậy, là tới thu tiền mướn phòng hả?”
Thu tiền mướn phòng?
Hàn Kinh Niên nhíu mày.
“À, tôi biết rồi, công việc của cậu bận rộn, chỉ có sớm như vậy mới có thời gian tới thu tiền mà thôi, đúng không? Nhưng mà, chẳng phải bây giờ tiền phòng đều được chuyển khoản rồi sao? Hay là cô gái ở lầu 27 chỉ có thể đưa tiền mặt?”
Cô gái chỉ có thể đưa tiền mặt ở lầu 27? Bà ta đang nói về người vợ trên phương diện pháp luật của anh sao?
Hàn Kinh Niên nhíu mày thật chặt.
“Nhưng mà chuyện này cũng không quan trọng lắm, tôi có chuyện quan trọng hơn... Cậu này, lần trước tôi gặp cô gái mà cậu cho mướn phòng ở trong thang máy đó, cũng có trò chuyện với cô gái ấy, tôi còn tưởng rằng cô gái ấy là vợ hoặc là bạn gái của cậu, sau đó mới biết thì ra chỉ là khách trọ của cậu thôi, tôi cảm thấy cô gái đó cực kỳ tốt, có lẽ công tác cũng không tệ, tôi còn định giới thiệu bạn trai cho cô gái ấy đó chứ, cô ấy cũng không từ chối, bây giờ tôi đang xem xét mấy người tốt, có nam sinh, có du học sinh, có giáo sư, còn có ông chủ lớn nữa...”
Nghe đến chỗ này, cuối cùng thì Hàn Kinh Niên cũng hiểu rõ tình trạng.
Người trong miệng người này, thật sự là vợ trên danh nghĩa pháp luật của anh... Mà vợ hợp pháp của anh lại nói với người khác, cô chỉ là khách trọ của anh mà thôi, còn chấp nhận việc người khác giới thiệu đối tượng hẹn hò cho cô...
Không nhận thấy vẻ mặt của Hàn Kinh Niên thay đổi, người phụ nữ trung niên vẫn đang lải nhải không ngừng: “Nhưng mà bây giờ có việc ngại chính là, ngày đó tôi rời đi quá vội vàng cho nên quên lưu lại cách liên lạc của cô ấy rồi, cho nên không liên lạc được, may mắn là hôm nay gặp anh, cũng coi là duyên phận vậy, cậu này, cậu xem, cô ấy mướn phòng của cậu mà, chắc chắn là cậu có cách liên lạc với cô ấy, cậu có thể cho tôi biết số điện thoại của cô ấy không...”
– Tới thu tiền mướn phòng hả?
Số điện thoại...
Vẻ mặt của Hàn Kinh Niên không có biến hóa quá lớn, nhưng đôi mắt vừa cúi xuống lại có hơi u ám.
Người phụ nữ trung niên không chú ý tới ánh mắt của anh, thấy anh không nói lời nào, bà ta còn cho rằng anh không muốn giúp, lại lên tiếng: “Cậu này, việc này liên hệ tới chung thân đại sự của cô gái ấy đó, mặc dù cô gái ấy không có quan hệ gì với cậu, nhưng dầu gì thì cũng là khách trọ của cậu mà, cậu cũng không nỡ lòng nhìn cô gái kia chậm trễ thời gian thanh xuân tốt đẹp của mình đúng không?”
Lần này, không chỉ ánh mắt của Hàn Kinh Niên lạnh mà ngay cả sắc mặt cũng rất khó xem.
“Cậu này, sắp đến hầm đậu xe rồi, tôi phải đưa đứa nhỏ đi học, cậu xem...”
Người phụ nữ trung niên còn chưa nói hết lời thì cửa thang máy đã mở ra, Hàn Kinh Niên nhấc chân rời đi.