⬅ Trước Tiếp ➡
Không được, quá chậm (1)
"Không được." Hàn Kinh Niên giường như không chút do dự, lập tức bác bỏ để nghị của trợ lý Trương
Không được? Sao có thể không được?
Trợ lý Trương tận tình giải thích tiếp: "Hàn tổng, là nữ bác sĩ, nữ bác sĩ, hơn nữa còn là người nữ bác sĩ tốt nhất của bên bác sĩ Tạ, sẽ không kém hơn so với bác sĩ Tạ đâu, đúng không? Bác sĩ Tạ?"
Tạ Lâm thấy Trợ lý Trương liều mạng nháy mắt với mình thì ngượng ngùng gật đầu.
Trợ lý Trương: "Anh xem, Hàn tổng, bác sĩ Tạ cũng đã nói vậy, anh còn có cái gì không yên tâm nữa? Cho nên, Hàn tổng, hãy để bác sĩ Tạ gọi điện thoại ngay đi thôi chứ?"
"Không được, quá chậm."
Không được, quá chậm? ý anh ấy là tạm thời mời bác sĩ tới khám bênh cho phu nhân quá chậm? Có sẵn thầy thuốc đây thì anh không để cho người ta khám, mời bác sĩ khác tới thì bảo là quá chậm, rốt cuộc anh muốn gì? Trợ lý Trương buồn đến chẳng thèm cắn hạt dưa nữa.
Hạ Vãn An thấy vì mình mà Trợ lý Trương và bác sĩ Tạ phải bị làm khó như vậy, quả thực không đành lòng, "Vết thương sau lưng em đã không còn gì đáng ngại nữa, không cần gọi bác sĩ đến làm gì cho phiền phức, chẳng phải bác sĩ khoa phụ sản cũng có bác sĩ nam đấy sao, chức trách của bác sĩ là cứu người bị thương, trong mắt họ nào có phân biệt giới tính, cho nên em cảm thấy để bác sĩ Tạ xem qua một chút là được rồi, nếu không thì không khám nữa, hơn nữa em thấy cách làm vừa rồi của anh là rất không tôn trong bác sĩ Tạ..."
Hạ Vãn An càng nói càng cảm thấy bầu không khí có điểm không đúng, nhất là trợ lý Trương luôn hướng về phía mình nói gì đó bằng khẩu hình, cho nên sau cùng cô mới hiểu được, trợ lý Trương đang bảo mình đừng nói nữa.
Cô nói sai gì sao?
Hạ Vãn An còn chưa nói hết, nhìn về phía Hàn Kinh Niên.
Cô còn chưa thấy rõ là mặt Hàn Kinh Niên có vẻ gì khác thường, đã nghe thấy anh mở miệng: "Tạ Lâm, xin lỗi."
Đúng đúng đúng thật xin lỗi ư?
Tạ Lâm và Trợ lý Trương cùng trợn mắt ngạc nhiên, nhìn Hàn Kinh Niên như nhìn một người lạ.
Này này này thế giới này cũng thật quá quá quá kì diệu nhỉ? Mặt trời mọc ở đằng tay sao? Hàn tổng mà cũng nói xin lỗi?
Hạ Vãn An cũng bất ngờ, cô mới rồi cô chẳng qua là thấy hai bên tranh luận không có điểm kết thúc, chỉ phát biểu ý kiến của mình, cuối cùng không ngờ Hàn Kinh Niên lại nói lời xin lloix cới bác sĩ Tạ...
Nếu anh đã nói xin lỗi, vậy chẳng phải đã nói rõ là anh nhượng bộ sao?
Nghĩ vậy nên Hạ Vãn An lại thử mở miệng: "Vậy em đi thay quần áo, sau đó để bác sĩ Tạ khám giúp xem sao?"
Hàn Kinh Niên không lên tiếng, nhưng do dự mấy giây rồi khẽ gật đầu.
Trợ lý Trương thấy chuyện được phu nhân giải quyết nhẹ nhàng như vậy, vết sẹo đã lành thì quên đau, trở lại bên cạnh Tiểu Tiểu, tiếp tục lấy hạt dưa tra xem cuộc vui.
Hạ Vãn An nhanh chóng thay xong quần áo, bác sĩ Tạ lấy tốc độ nhanh nhất từ trước tới nay vội vàng xem qua lưng chp Hạ Vãn An, sau đó nhìn về phía Hàn Kinh Niên: "Vết thương trước đây của phu nhân hẳn là rất nghiêm trọng, bây giờ lại bị thương lần nữa, chỉ nhìn qua thì không thể xác định được là có tổn thương đến xương cốt hay không, cho nên, phu nhân cần cùng tôi tới bệnh viện và làm kiểm tra."
Dạ tiệc dưới lầu còn chưa kết thúc, thân là chủ nhân nên Hàn Kinh Niên nhất định không thể rời đi, Trợ lý Trương xung phong nhận việc:"Hàn tổng, để tôi đưa phu nhân đi."
Hàn Kinh Niên "Ừ" một tiếng, đồng ý, sau đó nhìn thoáng qua bên cạnh, rồi im lặng cúi đầu sửa sang lại quần áo cho Hạ Vãn An, cũng không nói thêm gì mà rời đi luôn.
Không được, quá chậm (2)
Lúc Trợ lý Trương về khách sạn bốn mùa, dạ tiệc đã tan.
Anh ta cầm thẻ mở cửa phòng trên cùng, lúc đi vào, trong phòng yên tĩnh khác thường, ánh sáng rất yếu, chỉ có ánh sáng của ngọn đèn trên cửa, anh ta thấy trước bàn đọc sách không có người nên cho rằng Hàn Kinh Niên đã đi nghỉ ngơi, vừa định yên lặng lui ra ngoài, hôm sau sẽ quay lại tìm anh, thì thấy Hà Kinh Niên đang đứng bất động như một pho tượng trước cửa sổ sát đất.
"Hàn tổng."Trợ lý Trương thu lại tâm tư của mình đi về phía trước hai bước.
Hàn Kinh Niên không có phản ứng gì.
"Hàn tổng, tôi đã về rồi."
Đến khi Trợ lý Trương dừng ở sau lưng Hàn Kinh Niên, lại lên tiếng một lần nữa, Hàn Kinh Niên mới quay đầu lại nhìn anh ta, nhưng rất nham tầm mắt lại rời đến sau lưng anh ta, giống như đang tìm kiếm gì đó.
Trợ lý Trương thấy phản ứng này của Hàn Kinh Niên, mơ hồ hiểu được ý của anh: "Hàn tổng, phu nhân đã về nhà."
hàn Kinh Niên di chuyển tầm mắt quanh cửa, không lên tiếng.
Trợ lý Trương thấy vẻ mặt có anh có điểm khác thường, biết mình đã đoán đúng tâm tư của anh nên nói tiếp: "Bác sĩ Tạ đã kiểm tra rất cẩn thận cho phu nhân, tối nay phu nhân cũng không bị thương chỗ nào khác, chẳng qua là vết thương cũ chưa tốt lại thêm vết thương mới nên nhìn có chút đáng sợ."
"Bác sĩ Tạ đã kê thuốc cho phu nhân, đều là thuốc tốt nhất, nói là có tác dụng lưu thông máu ứ đọng, bác sĩ tạ còn nói với phu nhân, chỏ cần cô ấy uống thuốc đúng theo hướng dẫn, sẽ không để lại sẹo, bảo phu nhân cứ yên tâm."
"Nhưng..." Trợ lý Trương nói tới đây thì ngừng lại một chút, anh ta không biết có phải mình đã nói hơi nhiều hay không, nhưng chần chừ một chút, vẫn lựa chọn nói tiếp: "... Bác sĩ Tạ nói, nhìn tình hình vết thương cũ sau lưng phu nhân, lúc ấy hẳn là bị thương rất nghiêm trọng, theo như vết thương, chắc hẳn là đã ở bệnh viện điều trị một thời gian ... Bác sĩ Tạ còn nói, trong thương như vậy má tính mạng không sao, không để lại di chứng gì đúng là phúc lớn, mạng lớn..."
"Nói đi nói lại thìu cũng rất kì lạ, phu nhân bị thương, sao một chút tin tức cũng không có? Hơn nữa... mấy ngày trước phu nhân còn gọi điện tới, không phải là nói cô ấy đi công tác sao? Hơn nữa lúc đó chúng ta còn thấy anh của cô ấy, nhìn bộ dáng của anh ta thì hình như cũng không biết gì, chẳng lẽ phu nhân bị thương, nhưng không nói cho ai biết sao?"
Ngón tay Hàn Kinh Niên khẽ run lên, nghiêng đầu nhìn Trợ lý Trương.
Trợ lý Trương thấy hình như mình đã nói quá nhiều, vội vàng im miệng cáo từ: "Hàn tổng, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước, thời gian cũng không còn sớm nữa, anh mau đi nghỉ ngơi một chút đi."
Hàn Kinh Niên không để ý tới anh ta.
Trợ lý Trương nhanh chân chạy đi.
Nhưng anh ta còn chưa tới của, Hàn Kinh Niên đã gọi lại: "Cậu đi tra một chút."
"Cái gì ạ?"
⬅ Trước Tiếp ➡