- Không khí không tốt cho lắm (2)
Cô gái thấy cô cười, từ từ bình tĩnh lại, rồi nhìn cô chằm chằm một lúc, nở một nụ cười.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa người và người rất bắt mắt, Hạ Vãn An cũng nhìn chằm chằm cô gái này, cô hiếm khi chủ động nói chuyện với người lạ, nhưng lần này cô lại tiến tới hỏi cô gái ấy, “Tôi tên Hạ Vãn An, còn cô?”
Cô gái không nói, chỉ mỉm cười với cô lần nữa.
Hạ Vãn An thấy cô gái không chịu nói, nên cũng không hỏi nữa.
Cô gái chỉ vào vị trí bên cạnh mình, Hạ Vãn An mơ hồ đoán rằng cô gái đang hỏi liệu cô có thể ngồi cạnh cô gái hay không, Hạ Vãn An không từ chối, gật đầu với cô gái, cô gái có vẻ rất vui vẻ, nở một nụ cười rất tươi với cô, sau đó liền ngồi cạnh cô.
Từ đầu tới cuối cô gái này không hề lên tiếng, nên Hạ Vãn An cũng không nói gì.
Hai người cứ như vậy lặng lẽ ngồi.
Không lâu sau, một loạt tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Hạ Vãn An dửng dưng, ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại, nhưng cô gái bên cạnh quay lại, liếc nhìn, rồi vươn ngón tay ra khều nhẹ Hạ Vãn An.
Hạ Vãn An quay đầu, cô quay qua thì thấy khuôn mặt cô gái hơi khẩn trương.
Cô vừa tính lên tiếng hỏi cô gái có làm sao không, nhưng lời tới miệng chưa kịp nói, thì có một cái ly đưa tới trước mặt cô một cách nặng nề, sau đó, một giọng nữ rất lịch sự: "Xin chào, chúng ta có thể làm quen không?"
Hạ Vãn An nghe tiếng, ngẩng đầu lên liếc nhìn, người đi đầu nhìn quen quen, hình như là bạn của Tần Thư Giản, cô không quan tâm mới cô gái này cho lắm, đảo mắt nhìn một vòng xung quanh, sau đó, thấy Tần Thư Giản đang đứng ngoài cuộc, đứng cách đó không xa, tay cầm ly rượu sâm banh dáng vẻ xem kịch vui.
Vậy là không chọc tức được cô, bây giờ lại chạy tới mời rượu, có ý đồ tới chuốc rượu cô?
Trẻ con!
Cô ta nghĩ mình sợ họ!
Suy nghĩ, Hạ Vãn An liền đưa tay về phía ly rượu trước mắt.
Mọi người đều nghĩ cô sẽ uống rượu, mọi người nhìn nhau và hào hứng giao tiếp bằng mắt.
Tuy nhiên, khoảnh khắc khi bàn tay của Hạ Vãn An chạm vào ly rượu, cô bất ngờ đẩy ly rượu sang một bên, đứng dậy: "Tôi xin lỗi, xin lỗi không tiếp chuyện được.”
Mấy người phụ nữ ồn ào: “…”
Ngay cả cô gái bên cạnh cũng quay sang nhìn Hạ Vãn An chớp mắt mấy cái: “?????”
Ngây thơ!
Họ nghĩ rằng nếu họ đưa cho cô uống, thì cô sẽ uống chắc!
Hạ Vãn An liếc nhìn cô gái đang nhìn chằm chằm vào mình một cách ngu ngốc, sợ cô đi rồi, mấy người kia sẽ làm khó dễ cô gái, nên vỗ vai cô gái: “Đi thôi."
Cô gái dường như rất vui vẻ, ngay lập tức nhảy ra khỏi chỗ ngồi, rời đi với Hạ Vãn An.
Hai người đi được vài bước, đúng lúc nhân viên phục vụ bưng ra một nồi canh nóng, đem qua khu vực ăn tự chọn.
Có vài người đứng cạnh, cũng không biết ai tiện tay đẩy người phụ nữ về phía nhân viên phục vụ, rồi người phụ nữ đi giày cao gót hét lên, lao vào người nhân viên phục vụ.
Cái nồi canh rất nặng, bị đụng trúng nên trong lúc nhất thời nhân viên phục vụ bị mất thăng bằng, trực tiếp cầm nồi canh hất ra.
Nồi canh vô tình hất thẳng về phía cô gái đang đi bên cạnh Hạ Vãn An.
Mọi người ra ngoài đi, tôi tự kiểm tra (1)
Canh nóng như thế hắt thẳng vào người chắc chắn sẽ bị bỏng một mảng da lớn…
Hạ Vãn An không hề do dự kéo cô gái kia tránh sang một bên.
Vì tình hình rất khẩn cấp nên sức lực của cô rất lớn, lại đi giày cao gót, vừa tránh một cái lại khiến bản thân mình đứng không vững, kéo theo cả cô gái nhỏ kia ngã nhoài trên đất. Lưng cô bị va vào góc bàn, đau đến mức cả người run rẩy.
Tai nạn bất ngờ này đã quấy rầy đến đến những người xung, khiến người ta vây lại.
Nơi này bỗng nhanh chóng biên thành tiêu điểm trong đại sảnh của bữa tiệc, người xem càng lúc càng đông, cuối cùng cũng thu hút cả Hàn Kinh Niên và trợ lý Trương đi đến.
Nhìn cô bé ngồi xổm khóc lóc như hoa lê tắm mưa bên cạnh Hạ Vãn An đau đến mức không còn chút sức sống nào với phục vụ đang rối rít xin lỗi, cùng một đám đàn bà chỉ sợ thiên hạ không loạn…
Hàn Kinh Niên hơi níu mày.
Nhìn thấy biểu cảm này của anh, trợ lý Trương bước lên ngay lập tức mở miệng nói: “Phu…”
Vừa gọi xong một tiếng trợ lý Trương mới ý thức được giờ đang ở ngoài, vội vàng đổi giọng: “Hạ tiểu thư, cô ổn chứ?”
Hạ Vãn An cảm thấy rất không ổn nhưng cô không nói cho trợ lý Trương biết mà chỉ lắc nhẹ đầu, mặt tái nhợt nghiêm túc nói: “Tôi không sao.”
“Còn vị tiểu thư nhỏ kia sao lại khóc lớn thế? Bị thương ở đâu sao?” Trợ lý Trương cho rằng Hạ Vãn An thật sự không sao nên quay sang cô bé đang khóc.
Tiểu thư nhỏ… nghe được ba chữ này, Hạ Vãn An hơi ngạc nhiên, sau đó cũng nhìn về phía cô bé ấy.
Thì ra cô bé này chính là cô em họ của Hàn Kinh Niên mà cô chưa từng gặp… Cô không biết rõ chuyện của em họ Hàn Kinh Niên, thậm chí cả tên cũng không biết, cô chỉ biết là năm xưa cô ruột của Hàn Kinh Niên đi theo một sinh viên nghèo, vì trong nhà không đồng ý nên bỏ trốn. Sau đó sinh viên nghèo kia bỏ rơi cô của Hàn Kinh Niên và đứa con còn chưa sinh ra, cô của anh ấy không còn cách nào, cuối cùng chỉ có thể quay về. Vì là chuyện mất mắt của gia tộc nên cô Hàn và đứa bé này rất ít khi xuất hiện trước công chúng.