Hạ Vãn An có nghe Hàn Tri Cẩn nhắc đến cô bé này một lần, cô ấy bị câm nhưng mà không phải là bẩm sinh mà là do lúc nhỏ không biết lý do vì sao mà lại bị sốt cao, suýt nữa thì không cứu được, sau đó vất vả lắm mới sống được thì sau khi tỉnh lại cũng không nói chuyện nữa…
Chẳng trách cô vừa nói chuyện với cô ấy mà cô ấy chỉ cười chứ không nói gì cả…
Đối với sự hỏi thăm của trợ lý Trương, em họ của Hàn Kinh Niên cũng không hề mở miệng mà chỉ khóc mãi không ngừng.
Vì xung quanh có quá nhiều người vây xem, trợ lý trương tìm đại một lý do mời Hạ Vãn An và cô em họ của Hàn Kinh Niên mời lên phòng nghỉ ở trên lầu.
Trền đương đi lên trợ lý hàn thấy cô em họ của Hàn Kinh Niên vẫn khóc mãi thì sợ cô ta té bị thương hoặc là bị bỏng chỗ nào không biết nên lập tức gọi cho bác sỹ gia đình của Hàn Kinh Niên.
Bác sĩ đến rất nhanh, trước tiên kiểm tra cho em họ của Hàn Kinh Niên, thấy không có vấn đề gì thì nói với trợ lý Trương cứ yên tâm, sau đó sửa soạn để về.
Bác sĩ vừa bắt đầu thu dọn đồ vẫn còn chưa nói rằng mình sẽ đi thì em họ của Hàn Kinh Niên bỗng nắm lấy vạt áo của ông, nhìn với vẻ mặt tội nghiệp, chỉ vào Hạ Vãn An khoa chân múa tay.
Mọi người ra ngoài đi, tôi tự kiểm tra (2)
Bác sĩ không hiểu rõ ý của em họ Hàn Kinh Niên, nhìn cô ấy hoa tay múa chân một lát rồi nhìn sang trợ lý Trương.
Trợ lý Trương mơ hồ hiểu được ý của cô ấy, chỉ vào Hạ Vãn An: “Tiểu thư út, cô đang nói đến phu nhân phải không?”
Em họ của Hàn Kinh Nên gật mạnh đầu sau đó không quên chỉ vào bác sĩ.
Bây giờ trợ lý Trương đã hiểu rõ tường tận ý cô em họ của ông chủ, cô ấy muốn bác sỹ kiểm tra qua cho Hạ Vãn An một chút, thế là nhìn về phía bác sĩ: “Vậy thì bác sĩ Tạ, ngài cũng đã tới đây rồi thì kiểm tra luôn cho phu nhân một chút ạ.”
Hạ Vãn An nghe xong đột nhiên giật thót.
Vết thương ứ máu sau lưng cô vẫn chưa tan, nếu bác sĩ khám thì chẳng phải sẽ lộ tẩy luôn việc mấy ngày trước cô đã nói dối sao?
Hạ Vãn An không nghĩ ngợi thêm bỗng nhiên lắc đầu, “Tôi không sao, thật sự không có chuyện gì cả, không cần phải kiểm tra cho tôi…”
Nghe như thế, em họ của Hàn Kinh Niên lại lắc đầu như điên, càng nắm chặt lấy vạt áo áo của bác sĩ Tạ.
Hạ Vãn An từ chối, em họ thì khăng khăng cho bằng được, trong chốc lát cả căn phòng lâm vào thế giằng co nhau.
Một người là bác sĩ gia đình, một người là trọ lý cũng chẳng biết nên làm gì cho phải.
Khi cả phong đang căng như dây cung thì cửa phòng mở ra, Hàn Kinh Niên đi vào.
Em họ của Hàn Kinh Niên như nhìn thấy được hi vọng, vọt lên đứng trước mặt anh vừa chỉ vào bác sĩ Tạ lại vừa chỉ sang Hạ Vãn An tỉnh thoảng còn chỉ vào lưng của mình, làmđủ các trò hươ chân múa tay.
Hàn Kinh Niên chẳng hiểu em họ mình đang nói gì, hai hàng lông mày chíu chặt, nhìn về phía trợ lý Trương.
Trợ lý Trương vốn hiểu rõ sự việc nên cảm thấy như là gặp được cứu tinh vôi vàng há miệng nói: “Tôi thấy tiểu thư út cứ khóc mãi, khóc lớn quá sợ cô ấy bị thương ở đâu nên mời bác sĩ Tạ đến. Kết quả là sau khi kiểm tra xong thì tiểu thư không chịu để cho bác sĩ Tạ về, nhất định đòi cho bằng được bác sĩ Tạ kiểm tra cho phu nhân nhưng phu nhân lại nói mình không sao không để bác sĩ kiểm tra. Sau đó thì hai người cứ kéo qua kéo lại như thế mãi…”
Hàn Kinh Niên nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì nhìn về phía Hạ Vãn An.
Hạ Vãn An chạm phải ánh mắt của anh, hơi hoảng hốt cúi đầu: “Em thật sự không sao…”
Hàn Kinh Niên nhìn em họ lắc đầu như trống bỏi, khươ khoắng cánh tay, bộ dạng như là khẳng định chắc chắn Hạ Vãn An có bị đau.
Trợ lý trưởng: “Hàn tổng, anh xem…”
Trợ lý Trương còn chưa nói xong, Hàn Kinh Niên đã di chuyển tầm mắt sang chỗ bác sĩ Tạ nhẹ nhàng gật đầu, ý bảo anh ta kiểm tra cho Hạ Vãn An một chút.
Hạ Vãn An lùi về sau mấy bước “Tôi không sao, thật đấy, không cần khám, tôi…”
Cô từ chối khiến cho giữa hai hàng lông mày của Hàn Kinh Niên xẹt qua một tia không vui.
Trợ lý Trương đứng một bên cảm giác được sếp khó chịu nên vội vàng mở miệng hòa hoãn: “Có thể là phu nhân không có ý đó… Dù sao thì cô ấy cũng là phụ nữ, bác sĩ Tạ lại là đàn ông nếu kiểm tra sau lưng phải cởi quần áo, cho nên… cho nên, Hàn tổng, ngài xem thử có muốn tôi đi tìm một nữ bác sĩ đến…”
Phụ nữ thật là phiền phức!
Hàn Kinh Niên không để ý đến trợ lý Trương, mở miệng đuổi thẳng: “Mọi người ra ngoài hết đi!”
“Hả?” Trợ lý Trương thấy khó hiểu.
Hàn Kinh Niên ghét bỏ nhìn trợ lý ngu xuẩn của mình, nghiêng đầu nhìn anh ta: “Mấy người ra ngoài đi, tôi tự kiểm tra!”
Cô muốn tự cởi hay để tôi giúp? (1)
“Mấy người ra ngoài đi, tôi tự kiểm tra!”
“A a a, được được!” Trợ lý trương đã hồi phụ thần trí phản xạ có điều kiện đi về phía cửa phòng, đi được một nửa, nhìn lại thấy bác sĩ Tạ và em họ của Hàn Kinh Niên vẫn còn đang ở trong phòng chưa đi nên quay trở lại kéo tay hai người phi nước đại ra khỏi phòng.
Sau khi cửa đóng lại, một giây sau Hàn Kinh Niên đi đến chỗ Hạ Vãn An, “Cô làm hay tôi làm?”
Hạ Vãn An chớp chớp mắt, trong chốc lát chưa kịp hiểu được anh ấy đang nói cái gì.
Hàn Kinh Niên đứng trước mặt cô, thấy cô không có động tĩnh gì, lại mở miệng nói: “Tôi nói, cô muốn tự cởi quần áo hay là tôi giúp cô?
Mặt của Hạ Vãn An hơi đỏ lên, lắc đầu lia lịa, theo bản năng luo về phía sau nửa bước: “Không cần đâu, em không sao.. em thật…”
Cô còn đang ấp úng chưa nói hết câu, Hàn Kinh Niên dường như đã mất sạch kiên nhẫn, giơ tay lên kéo cô lao thẳng vào trong ngực mình, không chờ cô kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra đã đưa tay kéo khóa, cởi luôn bộ lễ phục của cô xuống.
Hạ Vãn An theo bản năng muốn bỏ chạy, cô vô thức giơ tay kéo váy lại có ý định tránh ra, chỉ có điều đầu ngón tay vừa mới chạm được vào cổ áo thì Han Kinh Niên đã xoay người cô lại nhìn đằng sau lưng…