Điều đầu tiên cô nhìn thấy là một chiếc váy dài, vàng, chói mắt dưới ánh sáng của đèn pha lê.
Nhưng rực rỡ hơn, đó là khuôn mặt của người đang đến, đó cũng là khuôn mặt khá quen thuộc với Hạ Vãn An.
Hạ Vãn An nhìn chằm chằm vào cô ta trong hai giây, rồi nhớ ra tên cô ta là- Tần Thư Giản.
Lần trước ở trong phòng riêng nguy ngoa lộng lẫy, cô chỉ liếc nhìn cô ta từ xa. Bây giờ, khi nhìn kỹ hơn, cô phải công nhận là cô ta không hổ danh là tiểu hoa đán nổi tiếng trên toàn quốc trong năm nay, dáng người đẹp.. nhưng hơi gầy, cô ta trông già hơn vài tuổi so với tuổi thật.
Khi Tần Thư Giản thấy Hạ Vãn An nhìn mình, cô ta không nói nữa, khóe môi nhếch lên, thể hiện mười phần tự tin mặc cho Hạ Vãn An nhìn.
Tuy nhiên, cô ta bày ra tư thế đó chưa được hai ba giây là Hạ Vãn An đã thu hồi tầm mắt, như thể cô ta không tồn tại, thậm chí còn không có ý định nói chuyện.
Tần Thư Giản nhìn thấy Hạ Vãn An thu hồi ánh mắt, chớp mắt mấy cái không thể tin được.
Cô ta luôn rất tự tin về ngoại hình của mình, không ai có thể rời mắt, người phụ nữ này ...
Tần Thư Giản nhìn thấy Hạ Vãn An xem cô ta như không tồn tại, đừng nói là mở miệng, nhìn còn thèm nhìn cô ta lấy một lần, cô ta cau mày, rồi mở miệng nói bằng giọng điệu kiêu ngạo, không hài lòng: "Này, này, cô có nghe tôi nói chuyện với cô không?"
"..."
"Cô một chút cũng không biết tôn trọng người khác hay sao? Cô không thấy người ta đang nói chuyện với mình à?"
Hạ Vãn An im lặng.
"Quên đi, coi như là cô thích nói đi, nhưng tôi không có tâm trạng lắng nghe cô nói..."
"..."
"Tôi không quan tâm làm thế nào cô quen biết với anh Kinh Niên, nhưng tôi muốn nói với cô, sau này cô làm ơn tránh xa anh Kinh Niên một chút.
Hạ Vãn An vẫn im lặng.
"Có nhiều người thích anh Kinh Niên, nhưng anh ấy không để mắt tới ai, đừng nghĩ rằng cô đã đi cùng anh Kinh Niên đến bữa tiệc ngày hôm nay, cô đừng nghĩ là có thể ở bên cạnh anh ấy thì có thể tiếp cận anh ấy, tôi nói cho cô biết, cô không có cửa!”
"..."
"Cô và anh Kinh Niên chỉ mới quen nhau được vài ngày, còn tôi và anh ấy đã quen nhau được một năm rồi, cô có biết anh ấy đối xử tốt với tôi như thế nào không? Anh ấy đầu tư vào phim của tôi và tất cả đồ trang sức trong phim của tôi, tất cả đều được anh ấy tài trợ, cho nên cô lấy cái gì mà so với tôi? Cô nghĩ giữa hai chúng ta, đối với anh Kinh Niên, ai quan trọng hơn?”
Hạ Vãn An vẫn im lặng.
"Hôm nay tôi muốn nói cho cô biết, tôi hy vọng cô nhớ, bây giờ tôi đang nói chuyện với bạn một cách tử tế, nếu cô còn cố gắng câu dẫn anh Kinh Niên của tôi một lần nữa, tôi nói cho cô biết, lần sau tôi chắc chắn không để yên đâu!”
"Cô có nghe tất cả những gì tôi nói chưa?!"
Tần Thư Giản đứng nói cả nửa ngày trời, Hạ Vãn An ngồi trên ghế sofa nãy giờ cũng không có động tĩnh, cô ta cảm thấy như mình đang bị coi thường, vì vậy cô ta đưa tay ra, đẩy đẩy Hạ Vãn An trong khi nói chuyện, "Cô có bị câm không? Nửa ngày trời một chữ cũng không nói!”
Người Hạ Vãn An loạng choạng, xem chút ngã xuống ghế sofa, nhưng nhanh chóng ổn định lại, sau đó, vừa mở mắt vừa ngáp, ngây người nhìn Tần Thư Giản, sau ba giây, lúc này giống như cô mới nhớ lại chuyện gì đang xảy ra, mở miệng nói, “Tôi ngủ một lúc rồi, mà cô còn chưa đi sao?”
- Không khí không tốt cho lắm (1)
Ngủ?
Ngủ sao!
Tần Thư Giản cảm thấy cứ như có ai đó lấy cây gậy đập vào đầu cô ta vậy, nhìn chằm chằm vào Hạ Vãn An một lúc, sau đó mới phản ứng với những gì cô ta đã nói.
Cô ta đứng ở đó nói hết nửa ngày trời, thấm chỉ nửa chữ cũng không lọt vào tai cô, vậy mà còn ngủ nữa chứ?
Phải biết, trước khi cô ta đến, cô ta đã phải dày công chuẩn bị lời lẽ để nói với cô, cô ta đã phát huy gần như tất cả tài năng của mình để chiến đấu, kết quả là, người phụ nữ này ngược lại vẫn bình tĩnh, chứ đừng nói đến việc gặp chiêu nào phá giải câu đó, còn trực tiếp ngủ…
Tần Thư Giản cảm thấy như mình đang dùng hết sức lực đấm vào không khí vậy, căn bản là không thể làm gì hết, cô ta bực bội khó hiểu, không nghĩ ngợi thẳng tay chỉ về phía Hạ Vãn An: “Cô……”
Sự căm phẫn trong lòng cô ta còn chưa nói hết, Hạ Vãn An vươn vai, chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Cô có thích ở đây không? Vậy tôi đi, cô cứ ở lại đây…”
"... Đúng lúc không khí ở đây không tốt lắm, ngủ cũng không thoải mái lắm, tôi sẽ đến một nơi khác để ngủ ..."
Nói rồi, Hạ Vãn An che miệng bằng một tay, ngáp một cách uể oải, một tay cầm váy, mang giày cao gót bước đi, nhìn xung quanh rồi chọn chỗ ít người đi tới.
Sau khi Hạ Vãn An rời đi một khoảng cách, sau khi cô đi, Tần Thư Giản còn chưa kịp phản ứng với câu nói của cô.
Không khí không tốt lắm ... là sự xuất hiện của cô ta đã làm ô nhiễm không khí ở đây?
Cô ta đã rất khó chịu khi nhìn thấy cô và Hàn Kinh Niên đi bên cạnh nhau, cô ta cố gắng tiếp cận Hàn Kinh Niên, nhưng mỗi lần cô ta lên tiếng nói "Hàn tiên sinh" liền bị trợ lý khó ưa của anh chặn lại, rồi khi cô ta nhìn thấy cô, cô ta liền đằng đằng sát khí đi tới chỗ cô... Kết quả là, không ngờ rằng việc ăn cắp gà sẽ không làm lu mờ cơm, nhưng lại khiến cô ta càng thêm bực tức.
Cô ta không thể nào tiếp cận được với Hàn Kinh Niên, trợ lý của Hàn Kinh Niên đúng là không cho cô ta chút mặt mũi nào, nhưng cô ta là ai chứ, sao lại dám nói chuyện với cô ta như vậy… Phải biết, từ khi cô ta ra mắt tới bây giờ, luôn được người ta cung phụng.
Tần Thư Giản nhìn chằm chằm vào Hạ Vãn An, người ngồi xuống bên cửa sổ, hung tợn nhìn một hồi, rồi dậm chân nặng nề, đi tìm chị em của mình.
Sau khi Hạ Vãn An ngồi xuống, cầm điện thoại di động lên nhìn thời gian, thấy từ giờ cho tới khi bữa tiệc kết thúc vẫn còn một lúc nữa, nằm trên bàn và nhắm mắt lại.
Nhưng lần này cô không ngủ, cô không biết mình có nhạy cảm không, cô luôn cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng mỗi lần cô mở mắt ra lại không thấy có gì bất ổn, cho đến khi cô mở mắt lần thứ sáu, lúc đó, cuối cùng cô cũng nhìn thấy được có người đang theo dõi mình.
Đó là một cô gái rất trẻ, trông trẻ hơn cô hai, ba tuổi, cô gái mặc một chiếc váy trắng ngắn, mái tóc đen dài, nhìn cô gái rất thuần khiết.
Bị cô bắt dính, nên cô gái khá sợ hãi, vẻ mặt hốt hoảng, không biết phải làm sao.
Hạ Vãn An không muốn làm cho cô gái đó sợ, nên sau khi thấy phản ứng của cô gái, cô nở một nụ cười dịu dàng trên khóe môi.