Anh cúi đầu xuống, cầm điện thoại di động để trả lời tin nhắn, nhớ lại mình vừa mới phản ứng hơi bất thường, không kiềm được dừng lại.
Anh... mới lúc nãy bị xuất hồn hay sao? Nhìn chằm chằm vào cô...cứ như bị mất hồn?
...
Lúc 7:20, Trợ lý Trương tới, Hạ Vãn An bị đánh thức bởi giọng nói của anh.
Lúc 7.25, ba người rời khỏi phòng, đi thang máy lên sảnh trên tầng hai.
Hội trường được bố trí trước hai ngày, sang trọng như một cung điện pha lê. Mọi người đều xuất hiện trong trang phục tươi sáng và đẹp đẽ.
Đây là lần đầu tiên Hạ Vãn An đồng hành cùng Hàn Kinh Niên, ồ không, đây cũng là lần đầu tiên đi cùng ai đó tham dự một bữa tiệc như nhân vật chính, nhưng may mắn thay cô xuất thân cũng không tệ, từ nhỏ đến lớn cũng không ít lần tham gia những bữa tiệc như vậy, nên cô cũng quen với những tình huống này.
Trên thực tế, cô không cần phải làm bất cứ điều gì, cũng như nói bất cứ điều gì. Hầu như cô chỉ cần đi theo Hàn Kinh Niên, cười thật tươi là được, thỉnh thoảng, khi cô gặp những người phụ nữ bên cạnh, nói chuyện với cô, cô cũng thuận miệng trả lời vài câu.
Khi việc chánh sự kết thúc, các vị khách tụ tập thành nhóm để bắt đầu giải trí, Hạ Vãn An biết rằng Hàn Kinh Niên không cần mình nữa, vì vậy cô tìm một cái cớ nói là "mệt mỏi" và bỏ đi.
- Cả thế giới chỉ có một chiếc (1)
Những người trong căn phòng này căn bản không nhận ra Hạ Vãn An, miễn cưỡng có quen biết với Trợ lý Trương nên không thể tách ra được, vì vậy cô tìm thấy một góc nơi có ánh sáng, ngồi cô đơn một mình giết thời gian.
Có thể là do có quá nhiều người, vị trí của cô lại quá xa nên mạng không tốt lắm, Hạ Vãn An ngồi bấm điện thoại, nhưng lên web lại quá chậm, nên nhét điện thoại di động vào túi xách, liền nhắm mắt lại.
Mặc dù xung quanh khá ồn ào, cô vẫn có thể làm một giấc ngon lành.
Cuối cùng việc đánh thức cô khỏi giấc mơ là cuộc trò chuyện giữa hai người xa lạ.
"Vợ ơi, sao em lại ngồi đây một mình?"
"Em chỉ hơi mệt, muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một lúc."
"Vợ, anh ở đây với em."
"Không, anh có rất nhiều việc phải làm khi đến đây, anh cứ đi làm việc của mình, em ngồi đây một mình cũng được…”
"Vậy anh sẽ ở bên em năm phút ..."
"..."
Hạ Vãn An không nhịn được mở mắt ra, nhìn về phía phát ra giọng nói.
Cách cô không xa, một đôi nam nữ đang ngồi.
Hai người họ ngồi rất gần cô, cuộc trò chuyện giữa hai người cô có thể nghe rõ, câu chuyện rất bình thường, nhưng không hiểu sao Hạ Vãn An lại thấy ghen tị.
"Chồng ơi, đã năm phút rồi, anh nhanh đi làm việc của mình đi, không cần phải để ý tới em…”
"Anh sẽ ở lại với em thêm năm phút nữa, đừng buồn, anh chỉ muốn ở bên em, Nếu không thì em đi với anh đi…”
"Không, ở đây đều là đàn ông, em đi không tiện cho lắm đúng không?”
"Không thành vấn đề, ngoài ra, em ở bên cạnh anh, anh sẽ yên tâm hơn, đi thôi…”
Người phụ nữ không từ chối, mỉm cười, rồi đứng dậy với người đàn ông.
Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài, người đàn ông có lẽ sợ rằng cô ta sẽ ngã khi bước đi, nên giúp cô ta chỉnh lại váy đàng hoàng rồi mới nắm tay cô ta đi.
Khi bọn họ càng lúc càng xa, Hạ Vãn An vẫn mơ hồ nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
"Vợ ơi, đừng lo lắng, anh sẽ thành công. Khi anh thành công, anh sẽ đổi chiếc nhẫn trên tay em thành một chiếc lớn hơn ..."
Cả hai bước đi xa rồi, nên những gì cô ta khúc sau, cô hoàn toàn không thể nghe thấy, xung quanh lại yên tĩnh.
Hạ Vãn An nhìn chằm chằm vào nơi họ vừa ngồi, ngẩn người một lúc, rồi nhìn xuống tay mình.
Năm ngón tay xinh đẹp của cô, huống hồ trên tay cô lại là một chiếc nhẫn kim cương, cả thế giới chỉ có một chiếc…
Cô ngước lên, nhìn xung quanh phòng tiệc, rồi dễ dàng tìm thấy Hàn Kinh Niên.
Anh đang cầm một cái ly, đẹp trai, soái ca đứng dưới một chiếc đèn pha lê, nói chuyện với mọi người, anh nói rất ít, hầu hết đều là bên kia nói, nhưng anh lịch sự lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu bày tỏ anh đang lắng nghe.
Cô lấy cớ, nói rằng cô mệt và đi nghỉ một lúc, anh gật đầu và buông cô ra, rồi cô đi từ nãy đến giờ vậy mà anh không có ý muốn đi tìm cô, như thể cô có ở bên cạnh anh hay không, đối với anh mà nói… điều đó không quan trọng.
Hạ Vãn An cúi mặt xuống, che đi nỗi buồn của đôi mắt, ngón tay trái của cô chạm vào ngón giữa của bàn tay phải, xoa liên tục chỗ đó...
Có lẽ cô quá buồn và phân tâm, nên có tiếng bước chân đi về phía cô, mà cô cũng không hay biết
- Cả thế giới chỉ có một chiếc (2)
"Này."
"Này."
Có tiếng gọi liên tục bên tai, Hạ Vãn An mới ý thức được là có người đang gọi mình, Rồi cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn người đang đi tới.