⬅ Trước Tiếp ➡
....
Dưới sự an bài của trợ lí Trương, cuối tuần này của Hạ Vãn An so với những ngày bình thường còn siêu cấp bận rộn hơn. Đến khi cô chuẩn bị xong xuôi, lúc chào tạm biệt Hàn Kinh Niên, đã là chạng vạng tối, khoảng 6h, thời gian đến bữa tiệc chỉ còn cách khoảng 1 tiếng rưỡi.
Viên trân châu sáng nhất đêm nay...
Hạ Vãn An dừng chân, quay đầu lại.
Tầm mắt cô dừng trên người Hàn Kinh Niên trước tiên, nhưng chỉ ngắn ngủi trong một một cái chớp mắt, cô liền nhìn sang mặt trợ lí Trương.
Chỉ thấy trợ lí Trương vẻ mặt đào hoa cười cười, hướng về phía chính mình nhào tới: “Phu nhân, hôm nay là cuối tuần, cô hẳn là không có việc gì bận đâu ha? Nếu đã không có việc gì bận, cô xem, cô cùng Hàn tổng tham gia tiệc tối có được không....?”
Trợ lí Trương vừa nói vừa làm bộ làm tịch như đang vái Bồ Tát, chắp tay trước ngực không ngừng khom lưng hành lễ: “Phu nhân, lần này thực sự là tình huống khẩn cấp, lần này cô không hỗ trợ thì thật sự không thể tìm ai hỗ trợ. Phu nhân, tục ngữ có câu này rất hay: Cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp, cho nên xin cô, xin cô đại ân đại đức, tôi sẽ khắc sâu ơn nghĩa này vào tâm khảm, tương lai cô muốn tôi làm trâu làm ngựa tôi sẽ không dám nửa câu oán hận.....”
Vấn đề này, giống như là không thể chỉ mình anh ta và cô quyết định đi?
Hạ Vãn An nghĩ như vậy, lại nhìn thoáng qua Hàn Kinh Niên, nam nhân không hề mở miệng ngăn lại ý tứ của trợ lí Trương, nhưng trên mặt cũng không để lộ biểu tình muốn cô giúp đỡ...
Trợ lí Trương thấy cô không nói lời nào, cho rằng cô không đồng ý, một bên từ tận đáy lòng bội phục cô quả nhiên phu nhân chính là phu nhân, không vì sắc đẹp của Hàn tổng mà lay động, một bên lại luống cuống hết cả lên, tiếp tục van nài: “Phu nhân à, làm ơn, làm ơn, làm ơn, làm ơn....”
Với bộ dạng này của trợ lí Trương, nếu sau lưng lắp thêm một cái đuôi, liền so với những con chó Nhật bán manh làm nũng với chủ nhân không khác nhau là mấy.
Hạ Vãn An một là bị anh ta làm cho sọ buốt não đau, hai là sợ chính mình nhìn dáng vẻ này sẽ không nhịn được cười, liền lên tiếng: “Tôi thì không có ý kiến gì, chỉ là Boss của anh.....”
“Phu nhân, chỉ cần cô đồng ý, Boss khẳng định cũng không có ý kiến!” Trợ lí Trương buột miệng thốt ra những lời này xong, mới ý thức được hình như mình mới vừa vượt quá quyền hành, nụ cười liền cứng đơ, xoay người nhìn qua người đang ngồi Hàn Kinh Niên: “Có phải không, Hàn tổng?....”
Hàn Kinh Niên không nóng vội mở miệng.
Hạ Vãn An căng thẳng, lòng bàn tay bóp chặt đầu ngón tay.
Cô có phải hay không vừa nãy vì trợ lí Trương cầu xin quá nhiều mà không có chủ kiến, đồng ý quá qua loa? Vạn nhất anh từ chối cô, cô....
Đương lúc cô đang miên man suy nghĩ, Hàn Kinh Niên mặt không biểu cảm khẽ gật đầu, sau đó ném cho trợ lí Trương một câu: “Anh xem thế nào thì làm thế ấy đi”, rồi liền cúi đầu xem máy tính.
Thấy Hàn Kinh Niên đồng ý, trợ lí Trương coi như đã giải quyết xong việc khó khăn nhất, liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại nhìn Hạ Vãn An bắt đầu lải nhải: “Phu nhân, trước hết tôi đưa cô xuống dưới lầu ăn sáng, sau khi ăn xong, tôi đưa cô đi trang điểm nhé? Cô xinh đẹp như vậy, lại sửa soạn một chút, tôi khẳng định cô sẽ là viên trân châu sáng nhất đêm nay!”
Nói xong, trợ lí Trương liền chỉ chỉ về phía cửa, ý bảo Hạ Vãn An và anh ta cùng nhau đi.
“Chuyên gia trang điểm thôi thì không đủ, còn tạo hình, rồi đến lễ phục, cái này thì chờ người mang lễ phục tới rồi cô chọn xem.... Đúng rồi, phu nhân, kích cỡ cô như nào vậy? Còn có size giày, abcxyz....”
Cửa đóng lại, trong phòng liền dần trở nên an tĩnh.
Hàn Kinh Niên nhìn chằm chằm máy tính, lúc này ngẩng đầu hướng phía cửa nhìn thoáng qua. Qua một lát, anh cúi đầu, ánh mắt như là đang nhìn màn hình máy tính, lại như là đang thất thần. Lại qua một hồi lâu, bàn tay thon dài xinh đẹp của anh, đang dừng trên bàn phím, bắt đầu gõ gõ đánh chữ.
....
Dưới sự an bài của trợ lí Trương, cuối tuần này của Hạ Vãn An so với những ngày bình thường còn siêu cấp bận rộn hơn. Đến khi cô chuẩn bị xong xuôi, lúc chào tạm biệt Hàn Kinh Niên, đã là chạng vạng tối, khoảng 6h, thời gian đến bữa tiệc chỉ còn cách khoảng 1 tiếng rưỡi.
 
- Ngôi sao sáng nhất đêm nay (2)
Nơi gặp gỡ vẫn là phòng riêng của Hàn Kinh Niên.
Trợ lý Trương có thẻ phòng, anh ta trực tiếp đưa Hạ Vãn An vào mà không cần gõ cửa: "Hàn tổng, anh có thấy có phải phu nhân quá xinh đẹp không?!”
Trợ lý Trương sao lại nói nhảm như vậy?!
Hạ Vãn An len lén lẩm bẩm, theo bản năng ngước lên nhìn vào trong phòng.
Hàn Kinh Niên không ngồi ở bàn làm việc, mà đang ngồi trên ghế sofa xem các tài liệu, anh cũng biết tự chau chót cho bản thân mình, mặc áo sơ mi trắng bên ngoài khoác áo vest, khiến anh trông đắt tiền.
Anh nghe thấy tiếng động của trợ lý Trương, nhìn về phí cánh cửa, khi mắt anh nhìn thấy Hạ Vãn Anh, có một khoảng lặng trong giây lát, dường như có ánh sáng nổi lên trong mắt anh.
Hạ Vãn An không chắc là cô có đang bị ảo giác hay không, khi cô nhìn lại, anh đã nhìn đi chỗ khác, dường như những lời của trợ lý Trương rất nhàm chán. Anh nghiêng mắt và rồi tiếp tục nhìn xuống, cầm giấy tờ.
Trợ lý Trương im lặng, không dám nói gì, chỉ nói cô ở lại chờ một chút.
Hạ Vãn An đứng một mình ở cửa, thấy Hàn Kinh Niên không có phản ứng gì thấy mình, cô tự mình bước vào, tìm một nơi xa Hàn Kinh Niên nhất và ngồi xuống.
Căn phòng rất yên tĩnh, chiếc ghế sofa thật thoải mái, không khí này rất thích hợp để ngủ, vào buổi tối, Hạ Vãn An ôm một chiếc gối mềm, liền nhắm mắt lại.
Sau khi đọc tài liệu, Hàn Kinh Niên giơ tay xoa xoa cổ, trong lúc lơ đãng nhìn thấy cô đang ngồi trên ghế sofa nhỏ cách đó không xa.
Tay anh dừng lại, một lúc sau, anh nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Cô đang ngủ à?
Có vẻ như cô đã ở trên xe tối qua ... Nháy mắt một cái mà cô đã ngủ...
Nhưng nhìn chung cô cũng xinh đó chứ, làn da trắng, mũi cao, miệng nhỏ, lông mày cong, chiếc váy lệch vai lộ ra hai xương đòn nổi bật trên đường viền cổ áo, dáng vẻ yếu đuối khiến người khác muốn che chở.
Không biết có phải là do ngủ trên ghế sofa không thoải mái hay sao, cô đột nhiên di chuyển một chút.
Hàn Kinh Niên chợt tỉnh hồn, thu hồi tầm mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡