⬅ Trước Tiếp ➡

bị hủy thi diệt tích đến nơi.
Đôi mắt sâu thẳm của Chu Duật Hoành nhìn chằm chằm cô không chớp.
Hồi lâu, ba chữ được thốt ra qua kẽ răng “Anh mì gói?” Ôn Nhiễm rụt người về sau “Đó là bà nội nói.” “Không có cái miệng nhỏ của em bép xép thì bà nội lấy đâu ra cái biệt danh động trời động đất đến thế.” Nói rồi, anh dùng hổ khẩu siết chặt cằm cô, cúi đầu hôn lấy môi cô.
Ôn Nhiễm bất ngờ, đẩy anh ra theo bản năng, nhưng lại bị anh chế trụ cổ tay, ấn vào trước ngực.
Kỹ thuật hôn của anh rất tốt, hay nói cách khác, anh biết điểm mẫn cảm của cô ở đâu, và biết làm thế nào để dễ dàng công phá cô.
Môi lưỡi quấn quýt, biên độ vùng vẫy của Ôn Nhiễm càng ngày càng yếụ Chu Duật Hoành khẽ cười rồi buông cô ra, bàn tay anh xoa xoa chiếc cổ mềm mại của cô.
Môi anh di chuyển sang bên, hôn lên vành tai đỏ hồng như quả anh đào của cô.
Ôn Nhiễm không khỏi run rẩy, khẽ rên “ưm” như một chú mèo nhỏ.
Anh cực kỳ kiên nhẫn kiểm soát tiết tấu, ngón tay đẩy nhẹ vạt áo cô ra.
Cảm giác lạnh lẽo ở eo kích thích Ôn Nhiễm hoàn hồn, cô đẩy anh ra “Không được ” Chu Duật Hoành cười một cách xấc xược “Yên tâm, chỗ này chật hẹp, anh sẽ nhịn về nhà.” “Về nhà cũng không được ” Chu Duật Hoành dừng lại, như chợt nhớ ra điều gì đó, du͙c vọng trong mắt anh lui đi hơn nửa.
Anh ngồi thẳng người “Quên mất, đến kỳ sinh lý của em rồi.” Ôn Nhiễm sợ anh làm càn nên vội vàng gật đầụ Chu Duật Hoành không miễn cưỡng mà hôn nhẹ lên đôi mắt long lanh ươn ướt của cô “Em còn nhìn anh bằng ánh mắt đó, anh sợ mình không nhịn nổi.” Ôn Nhiễm vội vàng nhắm mắt lại, nhắm chặt cứng.
Sau một hồi náo loạn như vậy, chiếc xe đã chạy thẳng về Tỷ Việt Đình, nơi cô và Chu Duật Hoành đang sống.
“Dì cả” quả nhiên là vị thần giữ trinh tiết.
Chu Duật Hoành thành thật, ôm cô cả đêm một cách rất ngoan ngoãn.
Ôn Nhiễm cuộn tròn trong vòng tay anh, một mặt tham lam sự ấm áp đó, một mặt lại khinh miệt chính mình.
Ngủ một giấc đến sáng hôm sau, cô tỉnh dậy rất sớm.
Trong lòng có chuyện, cô không muốn tỉnh cũng không được.
Chu Duật Hoành vẫn đang ngủ.
Mái tóc rối bù che khuất lông mày, nhưng ngay cả khi ngủ say cũng không làm giảm đi vẻ đẹp trai trên gương mặt anh.
Ôn Nhiễm nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang gác trên người mình lên, từ từ dịch ra ngoài, dịch đến mép giường rồi xoay người bước xuống.
Khoảnh khắc cô đóng cửa phòng tắm lại, Chu Duật Hoành tỉnh giấc.
“Ôn Nhiễm.” Ôn Nhiễm đang lúi húi mở túi que thử thai trong phòng tắm, nghe thấy tiếng gọi thì luống cuống “Gì cơ?” “Dậy sớm thế làm gì.” Tiếng bước chân đến gần.
Ôn Nhiễm nín thở, nghĩ phải làm nhanh chóng dứt điểm.
Thực ra cách làm rất đơn giản, nhưng người bên ngoài lại khiến cô bị phân tâm.
“Khóa cửa làm gì.
Có chỗ nào của em mà anh chưa từng thấy.” Ôn Nhiễm nín thở nhìn chằm chằm kết quả trên que thử thai.
Thấy trên đó chỉ hiện lên một vạch đỏ thì cô nhẹ nhàng thở ra.
Cô không nhìn kỹ mà vội vàng ném vào bồn cầu, xả nước.
Rửa tay xong mở cửa “Đi nặng mà anh cũng phải nhìn sao?” Chu Duật Hoành nghiêng đầụ Tóc anh chưa được chải chuốt hơi rối, toát ra vẻ lười biếng “Cái thời gian này của em hơi vi diệu đấy.
Không giống đi nặng cũng chẳng giống đi nhẹ.” Lòng Ôn Nhiễm thót


⬅ Trước Tiếp ➡