⬅ Trước Tiếp ➡

nhà họ Chu đối với cô, tuy không tệ nhưng cũng không mấy gần gũi.
Chỉ có bà nội Chu, dù tỉnh táo hay lúc phát bệnh thì đều coi cô như cháu gái ruột.
Có lẽ vì từ nhỏ thiếu thốn tình thân nên Ôn Nhiễm đặc biệt trân trọng tình cảm bà cháu này.
Cô lái xe đến nhà họ Chu, cứ nghĩ chỉ có một mình bà nội, không ngờ mẹ của Chu Duật Hoành, bà Ninh Nhân, cũng có mặt.
Bà nội Chu cứ lẩm bẩm Ôn Nhiễm lại gầy đi, liên tục gắp thức ăn cho cô.
Gắp được nửa chừng, tay bà cụ đột nhiên dừng lại.
Ôn Nhiễm biết bà cụ lại phát bệnh, cô bình tĩnh đặt khăn ăn lên cổ áo bà cụ và dùng thìa đút cơm cho bà cụ.
Bà Ninh Nhân nhìn cảnh tượng đó thì đột nhiên lên tiếng “Con và Duật Hoành kết hôn cũng được hai năm rồi nhỉ.” Ôn Nhiễm biết bà ấy muốn nói gì, hầu như lần nào cũng hỏi “Dạ chưa, chúng con tạm thời chưa có kế hoạch có con.” Bà Ninh Nhân nhíu mày “Con nên dành thời gian đi bệnh viện kiểm tra đi.” Nếu là trước đây, Ôn Nhiễm có lẽ sẽ nhịn lời này, nói qua loa cho xong.
Nhưng bây giờ, nỗi uất ức dồn nén mấy ngày qua như một quả bóng trương phình trong lồng ngực cô, cô không muốn nhịn nữa.
“Mẹ, sao mẹ lại chắc chắn là vấn đề của con chứ không phải của Chu Duật Hoành ạ?
Anh ấy bận rộn cả ngày, thức đêm, uống rượu, đôi khi còn hút thuốc, thói quen sinh hoạt kém như vậy.
Sức khỏe con tốt hơn anh ấy nhiềụ” Bà Ninh Nhân làm sao có thể thừa nhận con trai mình không được “Duật Hoành là do mẹ sinh ra, làm mẹ thì sao mẹ lại không biết.
Thằng bé có sức khỏe rất tốt, chắc chắn không thành vấn đề ” “Việc đàn ông có “được” hay không chẳng phải là vợ anh ta có quyền lên tiếng nhất sao.” Ôn Nhiễm mỉm cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt “Dù sao thì người ngủ chung giường với anh ấy là vợ, chứ không phải mẹ ạ.” Sắc mặt bà Ninh Nhân có chút khó coi “Sao con lại nói chuyện với mẹ chồng như vậy?
Mẹ nói một câu con cãi mười câụ” Là bà ấy khơi mào trước.
Ôn Nhiễm không cãi nữa.
Dù sao đó cũng là trưởng bối, cãi lại vài câu cho hả dạ là được, không thể làm loạn đến mức lật bàn.
Bà nội Chu mở to đôi mắt tò mò hỏi “Nhiễm Nhiễm, cháu đích tôn của bà thật sự không được à?” Bà Ninh Nhân dựng tai nghe ngóng.
Ôn Nhiễm dừng lại một chút “Cháu chưa từng yêu ai khác nên không có sự so sánh, nhưng thời gian đại khái là...
Bằng thời gian pha một gói mì gói ấy ạ.
Cháu cũng không biết như vậy có được coi là bình thường không.” “Vậy con phải có khẩu vị tốt lắm, mỗi lần muốn ăn mười mấy gói mì gói cơ đấy.” Giọng nói này...
Ôn Nhiễm giật mình, “hú” một tiếng quay đầu lại.
Không biết Chu Duật Hoành đã đến từ lúc nào, cũng không biết đã nghe được bao nhiêụ Bà nội Chu đáng yêu chào anh “Ôi Anh mì gói.” Bà Ninh Nhân không còn mặt mũi nào để nghe nữa “Mẹ Gọi Duật Hoành, đừng đặt biệt danh bậy bạ.” Có lẽ Chu Duật Hoành trời sinh không thích cười, dù sao lúc này trên mặt anh không có chút ý cười nào.
Anh đi tới, xách Ôn Nhiễm đang đầy vẻ chột dạ lên “Đi thôi.” “Ấy, đã đến rồi, không ăn miếng cơm nào sao?” Bà Ninh Nhân nói.
“Bận đi bệnh viện kiểm tra, không ăn.” Ôn Nhiễm bị nhét vào xe, Chu Duật Hoành kéo tấm chắn ngăn cách lên.
Ôn Nhiễm có cảm giác mình sắp


⬅ Trước Tiếp ➡