⬅ Trước Tiếp ➡

một cái, cô đẩy anh ra “Quản trời quản đất quản Thái Bình Dương, còn quản cả người khác đi vệ sinh mất mấy phút.” Chu Duật Hoành bật cười, chậc một tiếng “Cuộc đối thoại sáng sớm nay thật có tính hình ảnh cao đấy.” Chu Duật Hoành không có thói quen ngủ nướng, anh đi phòng gym chạy bộ một lát, sau đó ăn sáng xong mà Ôn Nhiễm vẫn còn trên giường.
“Cô heo lười.” Anh véo mũi cô “Dậy thắt cà vạt cho anh.” Hôm nay Ôn Nhiễm được nghỉ, cô không muốn dậy “Anh không có tay à?” “Chắc chắn không thắt?” Chu Duật Hoành ngồi xuống mép giường, dùng tay kéo chân cô ra, quấn cà vạt quanh cổ chân trắng nõn của cô.
Cảm giác trơn tuột và lạnh lẽo của chiếc cà vạt kích thích, làm Ôn Nhiễm giật mình.
Chu Duật Hoành rất hay làm những trò hỗn xược, tất nhiên cà vạt không chỉ để thắt ở cổ.
Ôn Nhiễm nhấc chân đá anh rồi ngồi dậy giật lấy cà vạt.
Anh hợp tác cúi đầu xuống.
Ôn Nhiễm đã thắt cà vạt cho anh quá nhiều lần, đến mức nhắm mắt cũng có thể thắt xong.
Anh nhìn chằm chằm đôi mắt đang cụp xuống của cô, đột nhiên bật cười “Ngoan thật.” Ngoan thì có ích gì, dù sao cũng không phải là yêụ Ôn Nhiễm đột nhiên thấy chán ghét, cô đẩy anh ra “Đi đi, đừng làm phiền tôi ngủ.” Chu Duật Hoành “sách” một tiếng.
Tổ tông này, lúc nào cảm xúc cũng thất thường.
“Anh đi công ty đây, giữa trưa nhớ ăn cơm.” Anh xoay người, vô ý đụng phải chiếc túi xách trên tủ đầu giường khiến nó rơi xuống sàn.
Sáng nay Ôn Nhiễm lấy que thử thai quá vội, kéo khóa túi không kéo kỹ, còn một hộp que thử thai chưa khui còn nằm trong túi.
Tim Ôn Nhiễm cũng rớt theo chiếc túi xuống sàn.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại cứu mạng vang lên.
Ôn Nhiễm hoảng hốt, tay đẩy anh “Anh nghe điện thoại đi, ồn ào chết đi được.” Chu Duật Hoành đi nghe điện thoại.
Ôn Nhiễm chân trần bước xuống giường, nhét thỏi son và nửa hộp que thử thai bị rơi ra trở lại vào túi.
Thật nguy hiểm, suýt chút nữa đã bị anh nhìn thấy.
Ôn Nhiễm ngủ một ngày trong nhà.
Buổi chiều thức dậy, cô cảm thấy xương cốt rã rời.
Cô giúp việc biết dạo trước Ôn Nhiễm ở căn cứ nghiên cứu, nghĩ rằng có lẽ hai vợ chồng đang giận nhau nên muốn làm gì đó để thúc đẩy tình cảm của cặp đôi này.
Dì gợi ý hỏi Ôn Nhiễm có muốn tự tay làm bữa tối không.
Vợ tự tay làm bữa tối, chờ chồng tan sở về cùng nhau ăn.
Một hình ảnh thật ấm áp và ngọt ngào biết bao, tình cảm hai người chắc chắn sẽ thăng hoa “vèo vèo”.
Ôn Nhiễm cơ bản không xuống bếp, nhưng cô biết nấu ăn.
Cô nghĩ không có việc gì làm, nấu thì nấu thôi.
Tuy nhiên, trước khi nấu, cô gửi tin nhắn hỏi Chu Duật Hoành xem tối nay anh có lịch xã giao không.
Anh trả lời là không có.
Dì giúp việc hỗ trợ, một bữa cơm cũng không khó để làm xong.
Chỉ là...
Ôn Nhiễm chờ đến gần bảy rưỡi mà người vẫn chưa về.
Dù có kẹt xe thì cũng không đến nỗi giờ này còn chưa tới.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô gọi điện cho Chu Duật Hoành.
Lần thứ nhất, không ai bắt máy.
Ôn Nhiễm dường như đã quen với cảm giác gọi không được, tìm không thấy người này.
Cô không cảm thấy mất mát quá lớn, chỉ là khó chịụ Khó chịu đến mức cô lại bấm gọi thêm cuộc nữa.
Khi cuộc điện thoại này sắp bị cắt, cuối cùng cũng được bắt máy.
“Khi nào anh về?” Đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Giang


⬅ Trước Tiếp ➡