Chỉ là cô không dự đoán được, lão già khốn kiếp này lại còn dẫn người theo, tửu lượng của Nghê Y vốn không tốt lắm, thời điểm tốt nghiệp trường đại học H khoa thiết kế, nhiều lắm cô chỉ uống được nửa chai bia. Sau khi Nghê Bác Minh qua đời, cô ngây thơ tiếp quản Công nghiệp Trừng Lan, mấy năm nay ngược lại tửu lượng đã tăng lên không ít.
Nhưng cho dù có tăng thì đêm nay cô cũng đã uống quá nhiều rồi.
Nghê Y đứng không vững, đầu lại đau, Thời Di gấp đến độ sắp khóc, “Nghê Nghê, nhanh lên nhanh lên.”
Cô sao có thể nhanh được, mỗi một bước đi, hai mắt đều choáng váng.
Thời Di kéo cô bỏ chạy, mắt thấy Trần Quốc Vĩ chuẩn bị đuổi tới đây, bên trái đột nhiên có người gọi cô, Trì Sính tựa bên cạnh cửa, một tay đút trong túi quần, một tay cầm thuốc lá, cười nói “Hừ, nơi này.”
Xuất phát từ bản năng cầu sinh, Thời Di vội vàng đẩy Nghê Y vào căn phòng phía sau anh ta.
“Loảng xoảng” một tiếng vang lớn, bước chân không ổn, Nghê Y gần như bị quăng ngã vào phòng. Một cú này khiến cô thiếu chút nữa hộc máu, thật vất vả mới hòa hoãn được cơn sóng cồn cào trong bụng, bất chợt nghe thấy Thời Di giống như được đại xá kêu to “Lệ tổng ”
Nghê Y ngẩn người, ngẩng đầụ
Lệ Chiêu gác chân, lười biếng cao ngạo ngồi trên chiếc sô pha da màu nâu, tựa như một thước phim thời cận đại. Hôm nay anh không mặc âu phục chỉnh tề, cúc áo sơmi cài hờ hững, gương mặt anh tuấn đang cúi đầu châm thuốc.
Que diêm chiếu sáng lên đôi môi anh, màu nhung óng ánh, thoạt nhìn vừa phúc hậu lại vô hại. Chỉ là anh quá trầm tĩnh, khiến người ta ý thức được, anh vốn không có ý định muốn ra tay cứu giúp.
Thời Di vừa tức vừa gấp lại sợ hãi, “Nghê Nghê bị người ta bắt nạt ” nannan rất giống đứa trẻ tìm được người lớn trong nhà.
Lệ Chiêu ngay cả nửa con mắt cũng không bố thí cho cô, chỉ lãnh đạm
nhìn về phía Trì Sính, “Người nào cũng có thể bước vào đây sao?”
Trì Sính dù bận vẫn ung dung, trong lòng trợn trắng mắt, thật đúng là biết giả bộ.
Tính tình Thời Di như trái ớt cay nhỏ, “Sao anh có thể như vậy, cậu ấy, cậu ấy cũng là em gái anh mà ”
Vừa nghe thấy hai chữ “Em gái” này, sắc mặt Lệ Chiêu lại tối tăm thêm mấy phần.
Nghê Y ngay cả một phút cũng không muốn ở lại, cô lảo đảo đứng dậy, lôi kéo Thời Di muốn rời đi.
Thời điểm cô quay người đi, ánh mắt Lệ Chiêu gắt gao dõi theo, tựa như muốn ăn thịt người vậy. Thuốc vừa mới châm lửa cũng không hút, hộp que diêm bị ném sang một bên, nhưng anh vẫn không mở miệng giữ người ở lại.
“Đùng”, cánh cửa đóng lại.
Bên ngoài, tiếng Trần Quốc Vĩ chửi bậy, tiếng phụ nữ kháng nghị, gà bay chó sủa, cuối cùng dưới sự hóa giải của Trì Sính, bầu không khí rốt cuộc cũng dịu lại.
Vài phút sau, Trì Sính đi vào, nói “Nghê Y uống say rồi.”
……
Đêm thu gió lạnh sương dày, Lệ Chiêu khoác áo khoác, từ trong hội sở đi ra. Trì Sính sóng vai đi cùng Lệ Chiêu, trong tay còn xách theo nửa chai Lafite còn sót lại, rượu này rất hợp khẩu vị, anh ta không đành lòng bỏ phía. Phía sau là mấy người bạn khác, nhóm người này đứng cùng nhau còn náo nhiệt hơn rất nhiều so với ánh đèn neon trong thành phố.
Trần Quốc Vĩ ngồi đợi đã lâu lập tức kích động chạy tới lôi kéo làm quen “Lệ tổng, hôm nay để ngài chê cười rồi.” Lại nhìn về phía Trì Sính “Trì tổng, ngài cũng bị liên lụy.”
Sắc mặt Lệ Chiêu bình tĩnh, không trả lời.
Trì Sính đối mặt với ai cũng là gương mặt tươi cười hòa khí, “Chú Trần sao lại ồn ào không tha cho hai cô gái nhỏ vậy?”
Trần Quốc Vĩ cho rằng đã tìm được quân đồng minh, nương theo lời rượu, ngạo mạn bừa bãi nói “Không phải không tha được, thật sự hai người đàn bà này quá mức xảo trá, còn muốn lập đền thờ trinh tiết đấy Con mẹ nó, còn không phải là mang thân ra rao bán.”