Nghê Y giống như một con cá, không chỉ muốn anh dũng giết địch vượt Long Môn, còn phải cẩn thận bảo vệ cho ao cá nhỏ của mình có thể an cư lạc nghiệp.
Tối thứ sáu, trước khi Nghê Y đi gặp Trần Quốc Vĩ, cô đã hạ quyết tâm, mặc kệ đêm nay có khó khăn thế nào cũng phải thu phục họ Trần kia. Cô và Thời Di phối hợp ăn ý, một người phụ trách chuốc rượu, một người phụ trách thổi gió bên tai. Trần Quốc Vĩ óc ngắn bụng phệ, bị dụ đến mặt mày hồng hào.
Thời cơ tới rồi, Nghê Y khen ngợi nói “Trần tổng, nhà ngài gia nghiệp lớn, nhường cho tôi chút cổ phần nhỏ bé này, tôi đây ra giá cao hơn thị trường, cũng không để ngài thiệt thòi, có được không?”
“Chút cổ phần đó, tôi cũng chướng mắt, nhưng hôm qua lãnh đạo công ty các cô còn mời tôi ăn cơm.”
“Lần tới ta cũng mời ngài ăn cơm nha.” Nghê Y cười rộ lên, má lúm đồng tiền lấp ló, giống như mặt trăng rơi xuống thế gian, đúng là cô gái đẹp tuyệt trần hiếm có.
Trần Quốc Vĩ nuốt một ngụm nước bọt trong yết hầu, cười híp mắt, đặt tay lên đùi cô.
Vẻ mặt của Nghê Y không thay đổi, một hơi uống hết ly rượụ Thời Di ở bên cạnh nhanh chóng đưa hợp đồng tới, mồm năm miệng mười nói “Trần tổng, thế tối nay chúng ta ký cho xong hợp đồng luôn nhé.”
……
Bên trong phòng bao tại ngã rẽ cuối hành lang, Trì Sính ngâm nga đi vào. Ném một câu với mấy người đang chơi bài trên bàn “Cậu của cậu đang ở phòng bên cạnh, có muốn qua chào hỏi một tiếng hay không?”
Có thể xuất hiện ở nơi như thế này, hầu hết đều là người một nhà. Trong lời nói có ẩn ý, người nghe phải suy đoán chính xác.
Người bạn không để bụng nói “Phiền toái.”
“Đúng vậy, cậu của cậu càng già càng dẻo dai, còn muốn hai cô gái phục vụ, ăn cũng tiêu được nha.” Trì Sính nhướng mày với Lệ Chiêu ngồi bên tay phải, “Có phải người họ Nghê mặc đồ trắng đều tuyệt vời như vậy hay không?”
Có người lên tiếng, “Cậu thì biết đươc mấy người họ Nghê?”
Trì Sính nói “Một người.”
Lệ Chiêu không chút để ý cắn điếu thuốc, ngón tay dài khẽ nâng đẩy những quân bài không cần thiết ra ngoài. Yên tĩnh đánh xong ván bài, tuy rằng thắng được rất nhiều tiền, nhưng trên mặt anh lại không thấy một chút cảm xúc nào.
Trì Sính bước tới, cười nói “Cứ giả vờ tiếp đi.”
Bỗng nhiên, ngoài cửa có tiếng động.
Tiếng mắng chửi, kêu la, trộn lẫn tức giận của người đàn ông đặc biệt chói tai. Trì Sính vừa nghe thấy liền vui vẻ, búng tay với một người bạn, “Ồ, cậu của cậu đấy.”
Bên ngoài, Trần Quốc Vĩ mặt mũi đầy máu, một tay ấn trán, tức giận đến nhảy dựng lên “Con đàn bà chết tiệt, mẹ nó tôi muốn các người phải chết ”
Ông ta gào lên một tiếng, phòng bên cạnh lập tức có 4, 5 người đồng lõa hùng hổ lao ra.
Thời Di bị dọa đến choáng váng, đỡ Nghê Y, “Sao, sao bây giờ ”
Nghê Y thầm mắng, đàn ông không một ai tốt lành cả.
Mười phút trước.
Cô chịu đựng móng heo của Trần Quốc Vĩ, cho rằng chuyện hợp đồng đã được giải quyết.
Trần Quốc Vĩ nở nụ cười đầy dầu mỡ, bút trên ngón tay đổi tới đổi lui, “Nhưng hôm nay rượu này tôi còn chưa uống đến tận hứng.”
Nghê Y đứng lên, đồng thời mượn cơ hội thoát khỏi sự quấy rầy của ông ta. Sau đó không nói hai lời, uống cạn 3 ly rượu Ngũ Lương Dịch, dạ dày nóng như lửa đốt, đôi mắt sáng như sao trên trời, cười nói “Chú Trần, ký hợp đồng đi.”
Trần Quốc Vĩ ngồi trên ghế, thứ mà ông ta nhìn thấy là bắp đùi thon dài trắng nõn của cô, nhìn tới mức hô hấp của ông ta trở nên hỗn loạn. Ông ta đi tới ôm lấy Nghê Y, khó dằn nổi nói “Cô uống cùng tôi, tôi còn chưa uống đã.”
Nghê Y xách bình rượu, trực tiếp đập lên trán ông ta, “Khốn kiếp.”