Chữ “bán” kia vừa rơi xuống, bầu không khí liền hoàn toàn an tĩnh.
Trên mặt Trì Sính tuy rằng vẫn treo ý cười, nhưng giọng điệu đã có phần lạnh lùng, “Phải không?”
Trần Quốc Vĩ bị cồn mơ lấp đầy đại não, tùy tiện mắng “Còn không phải sao, cô ta cho rằng mình là cái thá gì Vừa mới ôm cô ta một chút, cô ta đã trực tiếp lấy bình rượu đập vỡ đầu rồi ”
Vài giây sau, Lệ Chiêu bỗng nhiên mở miệng, ngữ khí bình tĩnh đến cực điểm “Đập như thế nào?”
Trần Quốc Vĩ uốn lưỡi, khoa tay múa chân nói “Khoảng, khoảng, khoảng bằng chai bia.”
Ánh mắt Lệ Chiêu trầm tĩnh giống như đang đè nặng thứ gì đó, nhưng bầu không khí lại khiến Trì Sính đứng bên cạnh dâng lên dự cảm không tốt.
Lệ Chiêu thong thả ung dung dạo bước tới gần, “Như vậy à?”
“Hả?” Trần Quốc Vĩ không hiểụ
Lệ Chiêu đã nhanh chóng rút chai Lafite trong ngực Trì Sính. Lạnh mặt, tàn nhẫn, đập chai rượu xuống đầu Trần Quốc Vĩ.
Vỏ chai dày nên không bị vỡ.
Trần Quốc Vĩ rú lên đau đớn, giống như lợn rừng bị chọc tiết, quay cuồng tại chỗ.
Lệ Chiêu túm cổ áo ông ta, xách người lên khỏi mặt đất, đôi mắt bừng bừng lửa đỏ.
“Biết cô ấy là cái thá gì không?”
Trì Sính đứng bên cạnh xem muốn trợn trắng mắt.
Tính tình biến thái này của Lệ Chiêu làm gì có ai chịu nổi. Có lẽ nannan
Người của tôi, chỉ tôi mới có thể bắt nạt, người khác đừng mơ nhúng chàm.
“Được rồi.” Trì Sính ngăn cản “Thân phận của cậu thế nào, đừng động thủ ở chỗ này, Nghê Y vẫn còn ở trong xe đấy.”
Lệ Chiêu đi thẳng từ tập đoàn tới đây, không kịp đổi xe, là một chiếc Maybach được đặt riêng, Nghê Y ghé vào ghế sau đã bất tỉnh nhân sự. Tài xế vội vàng xuống xe “Lệ tổng, ngài ngồi ghế trước đi, cô Nghê nôn rồi.”
Lệ Chiêu nhíu mày, cố gắng chịu đựng mùi lạ, vẫn ngồi xuống hàng ghế phía saụ
Anh có thói ở sạch, giờ phút này hận không thể ném người phụ này ra ngoài cửa sổ. Nghê Y rầm rì, nhích tới nhích lui, ngón tay thỉnh thoảng lại đụng chạm lên đùi hắn.
Lệ Chiêu ghét bỏ hất tay cô ra “Cút.”
Dường như Nghê Y có thể nghe hiểu, cô ngẩng mặt, đầu tóc tán loạn như bờm sư tử, ánh mắt trông mong mà nhìn anh.
Lệ Chiêu quay đầu đi, bộ dáng vô cùng chán ghét.
Nghê Y bỗng nhiên ôm chặt anh, đầu đập mạnh lên bả vai anh, dụi dụi “Hu hu hụ”
Lệ Chiêu tức giận không nhẹ “Em phát điên cái gì thế?”
Nghê Y nức nở, nghẹn ngào, “Ai cũng bắt nạt tôi.”
Động tác từ chối của Lệ Chiêu tạm dừng lại, giống như có một cơn gió quỷ ùa vào một góc dưới đáy lòng, tận dụng mọi thứ, bao phủ lên trái tim anh. Anh rủ mí mắt, sắc mặt âm trầm, lẳng lặng nhìn người con gái đang tựa trên vai mình.
Nghê Y hoàn toàn không còn hình tượng gì đáng nói, tuy nhiên bộ dáng yếu ớt lại bị phơi bày.
Lệ Chiêu vốn nên gạt tay cô ra, thế nhưng anh bỗng nhiên khựng lại, từ trong sắc bén ép ra vài giọt cam lộ dịu dàng. Lòng bàn tay anh bao phủ xuống dưới, nhẹ nhàng ấn lên gương mặt Nghê Y.
Sắc mặt Lệ Chiêu đột ngột thay đổi, sau đó anh nhíu mày chặt hơn, “Em uống loại rượu nào vậy?”
Hiện tại nghĩ lại, kỳ thật kể từ lúc Nghê Y trốn chạy khỏi Trần Quốc Vĩ, phản ứng của cô đã có chút không bình thường rồi.
Trong rượu bị bỏ thuốc.
Thời điểm Nghê Y tới nơi ở của Lệ Chiêu, thuốc đã phát huy tác dụng, cô mềm oặt như một con cá, ôm chặt Lệ Chiêu không buông tay. Cả người dính lên người anh, giống như một quả cầu lửa, nhu cầu cấp bách hiện tại là dập lửa.
Nghê Y gãi tóc, nói mơ hồ không rõ “Tôi khó chịụ”
Tay cô di chuyển xuống dưới, theo bản năng đi tìm dây lưng của Lệ Chiêụ
“Đừng nắm loạn.” Trên trán Lệ Chiêu đã xuất hiện những giọt mồ hôi lấm tấm, giọng nói thấp hơn bình thường vài độ.
Gương mặt Nghê Y đỏ bừng, giống như vừa xông hơi trong phòng tắm, nức nở tựa chú mèo nhỏ, “Vậy anh cho tôi nha……”