Cùng lúc đó, Nghê Y không biết, ý cười trong mắt Lệ Chiêu như có như không, anh mê mệt tư thái lộng lẫy tuyệt đẹp của cô, cũng phát cuồng với ván cờ ngang tài ngang sức này.
Lệ Chiêu đi xuống trước, bởi vì anh quá bắt mắt, đặc biệt là khi đứng ở trên cao, bên dưới có hàng trăm đôi mắt nhìn lên. Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cashmere đen tuyền, cổ áo cao tới nửa cổ, ngay cả như thế thì dấu vết ái muội trên bên phải cổ càng giống như giấu đầu lòi đuôi.
Trong lòng mỗi người đều đang tự biên tự diễn một màn kịch, nhưng lại không dám thể hiện ra bên ngoài. Chỉ ngẫu nhiên trao đổi ánh mắt, khe khẽ kích động.
Mười phút sau, Nghê Y cũng xuống lầụ
Cô thay một chiếc váy ren màu trắng, so với chiếc váy trước của cô thì có vẻ bảo thủ, từ ngực đến mắt cá chân, đều che đến kín mít. Đa số lực chú ý của mọi người đều dồn lên người Lệ Chiêu, chỉ có một vài người nhìn đến cô, hiển nhiên bọn họ cũng không nghĩ nhiềụ
Nghê Y rời khỏi Lệ gia, bị gió lạnh rót đầy cõi lòng. Cảm giác khô nóng lúc vừa rồi tiêu tán gần như không còn, các giác quan quay trở lại, chỉ cảm thấy trước ngực đau đớn. Tên biến thái Lệ Chiêu này, véo người ta cũng không nương tay chút nào.
Nghê Y đến nhà Thời Di.
Thời Di vừa nhìn thấy vết đỏ trước ngực cô, khiếp sợ hỏi “Lệ Chiêu có phải đàn ông không? Anh ta không biết thương hương tiếc ngọc một chút nào sao?”
Nghê Y cười lạnh, cả đời anh đều không quen biết bốn chữ này.
“Sưng lên rồi.” Thời Di cẩn thận bôi thuốc “Hôm nay không phải sinh nhật ba anh ta sao, hai người thế nào vậy?”
“Không phải hai người, là một mình anh ta.” Nghê Y sửa lời.
Thời Di thở dài, “Cậu vẫn nên tận lực trốn tránh anh ta một chút, vui buồn thất thường, thất sự khiến người ta sợ hãi.”
Nghê Y nhắm mắt, có thể trốn thì tốt rồi, người đàn ông điên rồ này. Kết thúc đề tài không thoải mái, nói tới chính sự “Nói chuyện với Trần Quốc Vĩ thế nào rồi?” Nghê Y hỏi.
“Chẳng ra gì.” Thời Di lắc đầu “Không đồng ý cũng không từ chối, chỉ nói chú hai cậu cũng muốn 3% cổ phần trên tay ông ta. Ông ta cố ý lên giá, khó mà cho đáp án chính xác được.”
Nghê Y không chút do dự nói, “3% cổ phần này, tớ nhất định phải nắm được.”
Công nghiệp Trừng Lan là tâm huyết do một tay Nghê Bác Minh sáng lập ra, cũng từng có những thời điểm thịnh vượng, vinh cao, nhưng sau khi Nghê Bác Minh mất đi, phong cảnh không còn như xưa. Cung Vân là người không đáng tin cậy, một lòng theo đuổi mùa xuân thứ hai. Ép buộc Nghê Y vốn đang học thiết kế, chuyển sang học kinh doanh. Miễn cưỡng tồn tại và đương đầu trước mưa gió, từ năm ngoái, hội đồng quản trị đã đưa ra những ý kiến khác nhau, nói muốn bán công ty cho một doanh nghiệp tư nhân.
Trong tay Nghê Y tổng cộng có 48% cổ phần, không chống lại nổi sự đồng thuận của các lão cổ đông.
Cổ phần hai bên ngang bằng nhau, thắng thua còn phải phụ thuộc vào thời cơ.
Nghê Y thế đơn lực mỏng, sứt đầu mẻ trán, giống một nữ hiệp khách trên giang hồ, cả người tràn trề nhiệt huyết, không biết quay đầu lại.
Người khác không biết, nhưng Thời Di làm trợ lý cho cô hai năm, cô ấy quá rõ ràng những chua xót trong đó.
Vốn tưởng rằng Cung Vân gả cho Lệ Khang Thật, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, dựa vào danh vọng của Lệ gia, dù thế nào cũng có thể dễ dàng hơn một chút. Không nghĩ tới, lại gặp phải tên quỷ tu la Lệ Chiêu tâm tình bất định như vậy.
Cũng không trách Nghê Y nói anh ta biến thái.
Biết rõ thân phận lẫn nhau, còn dùng thủ đoạn như vậy đẩy người ta vào chỗ chết. Nhưng nếu nói Lệ Chiêu thích Nghê Y tới mức nào thì chưa hẳn đã đúng. Không nói tới việc ra tay tương trợ, ngay cả nước sông không phạm nước giếng cũng là yêu cầu xa vời.