Lệ Khang Thật có việc gọi Lệ Chiêu về nhà trao đổi, thời điểm hai ba con từ phòng sách ra ngoài đã tới giờ cơm. Cung Vân tự mình xuống bếp, cẩn thận thu xếp bữa cơm chiềụ Khẩu vị của vị đại thiếu gia Lệ gia này khá thanh đạm, không thích ăn chua, bò bít tết sáu phần chín, bộ đồ ăn phải dùng dao nĩa vàng đặc chế riêng.
Cung Vân kinh sợ, hận không thể dùng thủ đoạn cả người ra lấy lòng vị thiếu gia này.
Cũng may hôm nay tâm tình Lệ Chiêu không tồi, mày kiếm thả lỏng, đôi mắt như sao sáng, biểu cảm trên gương mặt cũng ôn hoà hơn không ít. Ít nhất, anh không thể hiện sắc mặt với Cung Vân.
Cung Vân mừng thầm, bà do dự một hồi, không biết có nên thử gắp thức ăn cho Lệ Chiêu hay không?
Lúc này, Lệ Khang Thật hỏi “Gần đây Nghê Nghê vẫn tốt chứ?”
“Tốt tốt tốt.” Cung Vân vội vã báo tin tốt, “Thứ sáu này, con bé đi xem mắt.”
Bàn tay Lệ Chiêu hơi khựng lại, đầu đũa cắm vào bát cơm, thong thả ung dung, bới từng hạt cơm một.
Lệ Khang Thật ngạc nhiên hỏi “Ồ? Xem mắt với ai?”
“Là con trai của một người quen, hai đứa đã quen biết từ nhỏ, cũng coi như là thanh mai trúc mã.” Cung Vân vô cùng vui vẻ, “Đối phương du học ở Pháp, tháng trước mới trở về nước, lớn lên tuấn tú, rất xứng đôi với Nghê Nghê.”
“Loảng xoảng ” Một tiếng vang chói tai, Cung Vân sợ tới mức trái tim như muốn bắn ra ngoài.
Giữa mày Lệ Chiêu lộ ra ác ý, sắc mặt hoàn toàn thay đổi. Loại cảm xúc này vô cùng bén nhọn, truyền tới Cung Vân một mệnh lệnh rõ ràng nannan
Bà làm sai rồi.
Không khí trên bàn ăn nhất thời như bị đóng băng, ngay cả Lệ Khang Thật cũng có chút nghi ngờ nhìn về phía con trai.
Quai hàm đang căng chặt của Lệ Chiêu bỗng nhiên được thả lỏng, sóng to gió lớn nháy mắt bị rút xuống, bầu không khí trở lại bình thường. Tần suất nhịp tim của mọi người cũng bị điều chỉnh biến hóa đồng bộ theo sắc mặt của anh, Cung Vân không dám lên tiếng, khiếp đảm yếu đuối thỉnh thoảng liếc mắt nhìn anh một cái.
Lúc ăn gần hết bữa, Lệ Chiêu bất chợt bình tĩnh nói “Ba, thứ sáu tuần này, cùng nhau ăn bữa cơm tối đi.”
Lệ Chiêu nói hai chữ “cùng nhau” này chính là bữa tiệc gia đình, anh em họ hàng của Lệ gia đều tụ tập lại đây. Gia tộc lớn, có chút nghi thức và quy củ cần chú ý, ví dụ như loại hình tụ hội này, hai tháng một lần.
Mà lần tụ hội cuối cùng chính là sinh nhật Lệ Khang Thật, thời gian mới chỉ nửa tháng.
Thứ sáu à, Cung Vân chửi thầm, trùng hợp vậy sao, cuộc hẹn của Nghê Y và Tống Phi cũng được ấn định vào thứ sáụ Bà không dám mở miệng nhắc nhở Lệ Chiêu, đành phải thông minh vứt một ánh mắt cầu cứu với Lệ Khang Thật.
Ba phần si hai phần quyến rũ, Lệ Khang Thật yêu chết bộ dáng này của bà, giải vây nói “Thứ sáu Nghê Nghê phải đi xem mắt mà?”
Cung Vân lập tức tiếp lời, “Nếu không, Nghê Nghê không tới đây, có được không?” Bà biết, mình ở Lệ gia cúi đầu làm người, Nghê Y càng không được ưa thích, không tới, có lẽ sẽ không chướng mắt bọn họ.
Yên lặng trong giây lát.
Lệ Chiêu lạnh lùng, không nhanh không chậm nói “Vậy dì cũng không cần tới đây, đi cùng cô ấy đi.”
Cung Vân sợ tới mức hồn phi phách tán, vội vàng tỏ thái độ, “Không có không có, con bé rảnh, không đi xem mắt, dì sẽ dặn con bé tới, nhất định sẽ tới.”
Thần sắc Lệ Chiêu mờ mịt không rõ, tạm dừng chiếc thìa trong tay, sau đó buông lỏng.
“Loảng xoảng ”
Tiếng vang bén nhọn, coi như đặt dấu chấm hết cho bữa cơm tối u ám.
10 giời tốiNghê Y và Thời Di vẫn còn đang tăng ca.
Sau khi kiểm tra xong bản báo cáo cuối cùng, Thời Di duỗi người.
Nghê Y che miệng ho khan, vẻ mặt mệt mỏi. Thời Di dót cho mình cốc nước , đau lòng nói
" Cậu cảm lạnh mấy ngày rồi, ngày càng nghiêm trọng, nghỉ ngơi một ngày đi khám đi."