Càng ngày càng không đáng tin cậy, chúng bạn bè ồn ào một mảnh.
Lệ Chiêu đánh được một nửa, từ bỏ, phất tay, ý bảo thư ký bên cạnh thay thế vị trí của mình. Anh cùng Trì Sính đi đến sô pha, hơn nữa còn rót một chén rượụ
Trì Sính được mở rộng tầm mắt, “Đãi ngộ này, đúng là không giống.”
Lệ Chiêu liếc mắt nhìn anh ta một cái, ám chỉ một vừa hai phải thôi.
Trì Sính làm động tác đầu hàng, đáy lòng bội phục, “Rõ ràng muốn đối xử tốt với cô ấy, nhưng mỗi lần hai người các cậu gặp mặt đều đối chọi gay gắt, giống như kho vũ khí gặp Hỏa Diệm Sơn. Vì sao phải khổ như vậy?”
Lệ Chiêu im lặng nửa giây không hé răng.
Trì Sính biết tâm tư của anh, nói tiếp “3% cổ phần kia, cô ấy nhận rất sảng khoái, cũng rất vui vẻ.”
Lệ Chiêu lạnh lùng a một tiếng “Tiền đồ.”
“Ngược lại tôi cảm thấy, Nghê Y rất chân thật.” Trì Sính cười nói “Dã tâm và du͙c vọng, không hề che giấu, thứ mà cô ấy muốn được thể hiện rất rõ ràng ở trên mặt, cũng rất hăng hái.”
Lực sát thương trong ánh mắt của Lệ Chiêu tựa như ngàn quân, trực tiếp rơi xuống người trước mặt.
Trì Sính lập tức im miệng, hơn nữa hậu tri hậu giác nhận ra, người đàn ông này không vui, có lẽ không phải bởi vì mình ca ngợi Nghê Y.
Mà là, người đẹp đó, chỉ một mình
Lệ Chiêu anh mới có thể bá chiếm.
Lời nói của người khác, đều là một loại khuyết điểm.
nan
Có 3% cổ phần của Trần Quốc Vĩ kia ở trong tay, xác thật đã hóa giải được tình trạng khẩn cấp của Nghê Y.
Điều này không có nghĩa rằng cô không cần ngoại giao với những người mà cô chán ghét, mà nó cho thấy, tâm huyết và giang sơn của ba cô, có lẽ cô có thể bảo vệ. Tâm trạng u tối mấy ngày nay đã sáng sủa hơn rất nhiều, cho nên đêm nay, đối với việc Cung Vân không mời mà đến, Nghê Y cũng không cảm thấy tức giận.
“Lệ phu nhân hạ cố tới thăm, bồng tất sinh huy nha.”
Bồng tất sinh huy 蓬荜生辉 nhà tranh rực rỡ/phát sáng lời khách sáo | thường dùng khi khách quý tới nhà hoặc được tặng một vật trang hoàng nhà cửa | rồng đến nhà tôm; quý khách đến nhà; thật là vinh hạnh…
Cung Vân nhíu mày, “Mẹ là mẹ con, thái độ của con là gì vậy.”
Nghê Y vắt toàn bộ tóc sang vai phải, ngón tay quấn lọn tóc, bộ dáng phong tình vạn chủng. Cô cười, “ Mẹ chịu không nổi thái độ này ạ?”
Mấy năm sống trong nhung lụa, Cung Vân càng thêm dông dài, “Tính tình quật cường này của con, cũng không biết giống ai, để xem sau này ai thèm lấy con.”
Nghê Y nói “Con không giống ai, trưởng thành một cách hoang dã, ai con cũng không cần, sống một mình rất tự tại.”
Từ giọng nói đến vẻ mặt đều vô cùng bình tĩnh.
Nhưng mà quá mức bình tĩnh, ngược lại khiến Cung Vân chột dạ. Nghê Y khi còn nhỏ, ngây thơ hồn nhiên, cực kỳ có thiên phú thiết kế, trong kỳ thi đại học đã dùng số điểm cao tuyệt đối đỗ vào khoa thiết kế trang sức của trường đại học H, chuyên ngành này, mỗi năm trên cả nước chỉ tuyển 50 sinh viên.
Nghê Y khi đó có bộ dáng tuyệt mỹ, tài hoa hơn người, sống động xinh đẹp như một bài văn xuôi.
Nhưng hôm nay, nhìn cô không hề có bộ dáng của một cô gái 24 tuổi nên có. Cung Vân không chút nghi ngờ, nếu đưa cho cô một thanh kiếm, giây tiếp theo cô có thể vấn tóc phi ra trận giết địch.
“Con trai của chú Tống con du học trở về, tốt nghiệp trường đại học danh giá, tuấn tú lịch sự, tuổi của các con lại tương đương nhau, ngay từ khi con còn nhỏ chú Tống đã thích con, cũng có ý tác hợp con với tiểu Phi.”
Cung Vân nói lời an ủi, dường như chỉ có làm như vậy bà mới có thể trọn vẹn vai trò của người mẹ, giảm bớt cảm giác áy náy ở trong lòng.
Nghê Y không đồng ý cũng không từ chối.
Cung Vân cho rằng cô chịu rồi nên cực kỳ vui vẻ.
Hai ngày saụ