⬅ Trước Tiếp ➡
Nghê Y chống tay lên trán
" Sáng mai còn có cuộc họp, không nghỉ được."
"Họp xong lập tức về nhà nhé "
" Ngày mai là thứ sáu hả?" Nghê Y bỗng nhiên nhớ tới " Không dược , buổi tối còn có hẹn ăn cơm."
Người như Cung Vân, lúc lười nhác có thể khiến người ta tức chết nhưng hiệu suất trong chuyện này lại cực cao, nhanh chóng ấn định thời gian gặp mặt.
Nghê Y có ấn tượng với Tống Phi.
Khi còn nhỏ anh ấy là một cậu bé rất văn nhã, chưa nói đến tình bạn sâu đậm, nhưng ấn tượng cũng không tệ lắm. Thật kỳ quái, mấy năm nay thẩm mỹ của Nghê Y thay đổi, chỉ cần là người đàn ông không hung dữ, ở trong lòng sẽ được cộng thêm điểm.
Nghê Y bất đắc dĩ cười khổ, không thể tin được, yêu cầu của mình đối với đàn ông đã trở lên hèn mọn như thế.
Đang suy nghĩ, di động bất chợt vang lên, cô mệt mỏi " Chuyện gì thế?"
" Ngày mai..."
Cung Vân vừa mới mở đầu Nghê Y đã không kiên nhẫn cắt ngang " Con nhớ rồi, con sẽ đi gặp Tống Phi"
Cung Vân lại càng thêm vội vàng, mở miệng bùm bùm như đốt pháo vang.
Sau khi nghe hiểu, Nghê Y lập tức lạnh mặt " Con không đi".
Cơm của Lệ gia đối với cô chính là Hồng Môn Yến.
" Mẹ muốn nịnh bợ bọn họ thì tự mình đi đi, đừng lôi kéo con". Người Lệ gia không thích cô, cô cũng không có thèm thích bọn họ đâụ Nghê Y ngữ khí sắc bén" Không cần thương lượng".
Cung Vân một khóc hai nháo, qua điện thoại khóc đến mức khiến người ta đau lòng, " Anh cả con nói, nếu con không đi ,sẽ, bảo mẹ cút đi."
Nghê Y lạnh giọng " Anh ta không nên nói những lời này" Thô tục , rẻ mạt.
Cung Vân mặt không đổi sắc , cổ họng giật giật " Nghê Nghê , đừng khiến mẹ phải khó xử, đượcc không? Chỉ còn hai mẹ con chúng ta sống nương tựa lẫn nhaú.
Nghê Y nghe rất vui vẻ " Vậy mẹ có từng nghĩ cho con chưa?"
Cung Vân không sợ con cái oán giận, chỉ sợ con gái dùng ngữ khí nhẹ nhàng như vậy mà trào phúng . Giống như cái gai bọc mật chọc vào da thịt , nhão nhão dính dính ,khiến người ta vô cùng khó chịụ
Nói mềm không được thì nói ngang
Cung Vân khóc sướt mướt nửa tiếng khiến đầu óc Nghê Y đau nhức, thật sự không muốn giải quyết.
Thứ Sáu, khi giải quyết xong công việc, Nghê Y cảm thấy mình như bị phế đi, trở lại văn phòng cô đặt tay lên trán, hình như hơi sốt. Wechat của Cung Vân lại đang không ngừng thúc giục , ngàn vạn lần cô đừng tới trễ.
Nghê Y đau đầu không chịu nổi, ba chữ " Con không đi" đã được nhập vào khung chat. Một giây trước khi gửi đi, Cung Vân lại gửi tin nhắn tới " Bảo Bảo, mẹ yêu con"
Nghê Y nhìn chữ " Bảo " kia mí mắt như có hạt cát bay vào nhoi nhói.
Tay cô tạm dừng xóa dòng chữ soạn sẵn kia.
Trước khi đi cô xách theo chiếc giỏ dâu tây , mặc kệ thế nào, lễ nghĩa nên có từ trước tới nay cô luôn chu đáo. Bên ngoài vườn hoa , mấy người trẻ tuổi của Lệ Gia vừa nói vừa cười , khi nhìn thấy Nghê Y , thanh âm lập tức nhỏ lại .
Nghê Y mìm cười với bọn họ, nhưng đối phương ngay cả có lệ cũng bủn xỉn, cô cũng quen rồi, thong dong bước đến cửa.
Trong nhà càng thêm náo nhiệt, hai mươi mấy người, nơi nào cũng không được thanh nhàn,. Nghê Y hạ thấp cảm giác tồn tại , chào hỏi một vài chú thím, sau khi bỏ giỏ dâu tây xuống, liền muốn đến sảnh phụ chờ đợi.
Vừa khéo, Lệ Chiêu từ phòng sách đi ra. Một chiếc áo sơ mi tơ lụa màu đen tuyền , quần tay cùng màu, dây lưng bản nhỏ. Toàn bộ trang phục trên người anh đều rất khiêm tốn, giản dị, nhưng như thế lại càng làm nổi bật lên khí chất lạnh lùng.
⬅ Trước Tiếp ➡