Thao Túng Con Tim Em
Chương 30
⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên..."
Chu Bách Hàn còn muốn nói cái gì, hắn đang ở khúc cua trên đường cao tốc, đang muốn đạp phanh giảm tốc độ, nhưng đột nhiên phát hiện phanh không hoạt động
"Chết tiệt."
"Sao vậy? Bách Hàn?"
"Hệ thống phanh bị hỏng, tôi không thể giảm tốc độ của xe "
"Cái gì? "
Mặc dù với kỹ năng láy xe tương đối an toàn Chu Bách Hàn đã vượt qua khúc cua vừa rồi, nhưng họ đang phải đối mặt với một vấn đề lớn hơn, vẫn còn một con dốc đang chờ họ.
"Làm sao bây giờ Phía trước có đoạn đường xuống dốc gấp, xe không thể giảm tốc độ, có thế đạt tối đa 140km/h "
Hơn nữa, trước họ còn có vài chiếc xe tư nhân.
"Bình tĩnh, bình tĩnh trước đã "
Dù nói như vậy, người vốn quen bình tĩnh suy nghĩ khi đối mặt với mọi chuyện như Thiệu Hinh Ngôn, giờ phút này lại đang hoảng sợ, chưa kịp nghĩ ra biện pháp đối phó, suýt chút nữa đã tông vào chiếc hơi phía trước. Chu Bách Hàn kiên định đánh tay lái, xe lách qua bên hông, nhưng điều này cũng đủ khiến Chu Bách Hàn sợ đến toát mồ hôi lạnh, hai xe quá sát nhau, khoảng cách chỉ hai ba centimet.
Vì không có phanh nên khi lao xuống dốc đột ngột, Chu Bách Hàn và Thiệu Hinh Ngôn cảm nhận rõ ràng chiếc xe đang mất kiểm soát, phía trước vẫn có lượng xe cộ tương đối.
"Làm sao bây giờ Chúng ta không thể tông vào những chiếc xe khác, sẽ giết chết người " Chu Bách Hàn cầm lái thúc giục "Hinh Ngôn "
"Lái xe vào làn đường khẩn cấp Phanh sát làn đường khẩn cấp "
"Ah? "
"Nhanh Làm như tôi nói "
"Nhưng cô đang ngồi ở ghế hành khách "
"Đừng lo cho tôi Phía trước có một chiếc BMW. Anh có muốn tông vào nó không? Làm đi "
Trước sự thúc giục của Thiệu Hinh Ngôn, Chu Bách Hàn đánh tay lái, chiếc xe tông vào bức tường đá cạnh làn đường khẩn cấp với tốc độ nhanh chóng mặt, lực ma sát sinh ra khiến chiếc xe mất kiểm soát làm giảm tốc độ từ từ, nhưng do tốc độ quá cao, lốp xe cũng bị cọ xát và bóp chặt, cả chiếc đã bị lật trước khi xuống dốc.
Mấy phút sau, cô cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, Thiệu Hinh Ngôn xuống xe, đầu đầy máu, hai tay không cử động được, như là bị gãy, cô thở hổn hển, quay đầu nhìn lại chiếc xe. Xe đang cháy, cô chỉ có thể lê bàn tay gãy của mình, dùng sức mạnh lớn nhất của mình để kéo Chu Bách Hàn ra khỏi xe.
"Chết tiệt..."
Thiệu Hinh Ngôn dùng tay lau vết máu trên trán, cô cảm thấy hơi choáng váng, lúc này, điện thoại di động rơi cách đó không xa vang lên, cô do dự một lúc, bò tới, nhìn thấy trên màn hình hiển thị dòng chữ "Người gọi không xác định".
Cô ấy ban đầu không muốn trả lời cuộc gọi, nhưng sao đó cũng bắt máy.
"Xin chào?"
"Helló Giọng nói bên kia rất nhanh nhẹn, có thể nghe thấy là giọng nữ, có chút hơi trầm pha chút kim, "Cô không sao chứ? Tôi đang rất lo lắng đó."
Thiệu Hi Ngôn nghe vậy, toàn thân dựng tóc gáy, đối phương làm sao biết mình gặp tai nạn xe cộ? "Tôi nhìn thấy trên màn hình, đầu cô bị đập và chảy máu, máu đỏ tươi, trông bắt mắt."
Trong lúc đối phương đang nói chuyện, Thiệu Hinh Ngôn vẫn có thể nghe thấy trong đó có tiếng cười khúc khích, cô vô thức tìm kiếm màn hình mà đối phương đang nói đến, ngẩng đầu nhìn thấy một chiếc camera chất lượng cao cách đó không xa, đang hướng thẳng về phía cô.


⬅ Trước Tiếp ➡