Thao Túng Con Tim Em
Chương 29
⬅ Trước Tiếp ➡

"Người khuyết tật? Kiểu bị chấn thương vật lý?" Phản ứng đầu tiên của Thiệu Hinh Ngôn chính là loại người khuyết tật sau tai nạn bị cụt chân, hắn không nhịn được buột miệng hỏi.
"Không, nó giống như trạng thái sống thực vật. Tôi chỉ không nhớ đến thế." Trần phu nhân vô thức nghịch nghịch những sợi tóc tơ trên tai và thái dương, rồi nói "Loại bệnh nhân đó toàn thân không thể cử động được, chỉ cử động được mắt. Dự án đầu tư đó họ chỉ mong có kinh phí hỗ trợ từ lý thuyết thành thực tế và cho phép những bệnh nhân như vậy trở lại thành người bình thường".
"Nghe có vẻ là một dự án y học rất hay." Chu Bách Hàn trầm ngâm, liếc nhìn Thiệu Hinh Ngôn, hạ giọng nói "Nếu chuyện này là thật thì hình như có chút khác biệt với phương hướng điều tra của chúng ta. Không biết có nhần lẫn gì không?"
Thiệu Hinh Ngôn ra hiệu ngăn anh ta nói chuyện và hỏi Trần phu nhân
"Bà có đến bữa tiệc kinh doanh đó không?"
"Tôi không tham gia. Hôm đó tôi tình cờ đi chơi với bạn thân của mình."
"Vậy... ông ấy có để lại lời trăn trối nào không? Như thư tuyệt mệnh chẳng hạn."
"Ừm... hình như không có. Lúc trước tôi đến phòng làm việc của ông ấy dọn dẹp, nhưng cũng không có gì cả. Khi cô nhắc đến chuyện đó, tôi lại nhớ đến tin nhắn ông ấy gửi cho tôi trước khi đi nghỉ. "
"Tin nhắn SMS? Nội dung là gì?"
Trần phu nhân lấy điện thoại di động ra, bấm vào màn hình rồi đưa cho Thiệu Hinh Ngôn, Chu Bách Hàn cũng đi tới xem, hai người đồng thời lộ ra vẻ kinh ngạc, biểu tình của Thiệu Hinh Ngôn càng thêm phần kinh ngạc.
"Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy luôn nhớ tôi và mong tôi có thể đến với cô ấy. Yêu cô ấy là điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi".
"Cái này..." Chu Bách Hàn nhìn Thiệu Hinh Ngôn, trên trán đổ mồ hôi lạnh, "Cái này 'Cô ấy' lại xuất hiện."
"Bà biêt ông ấy có người tình hay không?" Thiệu Hinh Ngôn hỏi.
"Có quỷ mới biết, chúng tôi ở bên nhau lâu như vậy, chưa từng xảy ra chuyện tin đồn xấu gì, nhưng nếu đàn ông đáng tin thì heo nái cũng có thể leo cây "
"Bà không hỏi cô ta là ai sao? Người với nhân xưng 'cô ấy'."
"Tôi hỏi nhưng không có câu trả lời... Sau đêm đó ông ấy đã chết đuối, cô biết điều đó mà..." Lời nói của Trần phu nhân càng ngày càng nhẹ nhàng hơn.
Thiệu Hinh Ngôn xoa tay sau đầu, trầm mặc không nói.
"Cô đang nghĩ gì vậy? Hinh Ngôn." Chu Bách Hàn chạm vào cánh tay của Thiệu Hinh Ngôn, và Thiệu Hinh Ngôn đã lấy lại ý thức.
"Hôm nay chúng ta dừng ở đây thôi." Thiệu Hinh Ngôn gật đầu với Chu Bách Hàn, sau đó nói với Trần phu nhân "Cảm ơn bà rất nhiều vì đã hợp tác điều tra với chúng tôi."
"Không, tôi chỉ nói những gì tôi biết thôi." Trần phu nhân đứng lên nói với vẻ mặt vẫn kiềm chế "Cảm ơn cô đã đi một chuyến."
Trên xe trở về, Thiệu Hinh Ngôn không nói lời nào.
"Đang suy nghĩ cái gì? Cô cứ im lặng nãy giờ." Chu Bách Hàn lúc lái xe chú ý tới biểu tình trên mặt Thiệu Hinh Ngôn.
Cô bị câu hỏi của Chu Bách Hàn cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Này, tôi chỉ đang tự hỏi liệu tin nhắn đó có liên quan đến lá thư tuyệt mệnh do Liêu Tử Long để lại, rồi còn dự án đầu tư y tế mà Trần phu nhân đề cập hay không ?" Thiệu Hinh Ngôn đau đầu nhíu mày "Thật là một mớ hỗn độn, có quá nhiều chi tiếc khó hiểụ"


⬅ Trước Tiếp ➡