Chương 31
Thiệu Hinh Ngôn nín thở, không dám thở ra.
"Mặc dù Trung Quốc quả thực rất an toàn, nhưng bắt cóc hai người cũng không khó, sau đó tôi có thể làm thêm những chuyện thú vị khác"
"Cô biết tôi muốn làm gì không?"
Thiệu Hinh Ngôn nắm chặt tay khi nghe, nhưng cơn giận dữ trong lòng cô đã bị nỗi sợ hãi che đậy, cô đang run rẩy.
"Ở biên giới Mỹ, Mexico hay Trung Đông có một số người giàu có hoặc xã hội đen rất thích người châu Á và cũng thích giam giữ cả nam lẫn nữ làm nô lệ tình dục. Nếu đưa hai người đến đó, họ sẽ quay lại quá trình đào tạo vào gửi chúng lại cho tôi."
Châu Á.
Thiệu Hinh Ngôn nghe câu nói này cau mày, tại sao đối phương lại gọi người Trung Quốc là người châu Á? Cô ấy không phải là người châu Á sao?
Bởi vì Thiệu Hinh Ngôn đang suy nghĩ vấn đề này nên cô vẫn im lặng, nói tiếp ở đầu bên kia điện thoại
"Cô có hiểu ý tôi không? Tiểu Ngôn."
Biệt danh trìu mến như vậy khiến Thiệu Hinh Ngôn càng khó chịu hơn, cô miễn cưỡng nói "Tôi hiểụ"
"Họ cũng trao đổi nô lệ tình dục cho nhaụ Tất nhiên, việc vứt bị vứt bỏ khi họ đã chán là bình thường. Những nơi đó không an toàn như ở Trung Quốc. Bóng tối vượt quá sức tưởng tượng của cô. Cô không muốn bị xâm hại đến khi chết chứ?"
Tay cầm điện thoại của Thiệu Hinh Ngôn càng lúc càng chặt, các khớp xương phồng lên,lòng ngực cô tức giận muốn nổ tung, từ trước đến nay chưa có ai dám nói chuyện với cô như vậy.
"Tôi không muốn." Thiệu Hinh Ngôn bức bối trả lời.
"Thật tốt." Thanh âm phù phiếm của đối phương thực sự rất khó chịu, mang theo tiếng cười cực kỳ đáng ghét, đặc biệt chói tai, "Mặc dù nhìn mỹ nữ bị đ rất vui, nhưng đưa cô đến những nơi đó, tôi vẫn có chút không thoải mái." Hãy cẩn thân, nếu cô không phá hỏng việc tốt của tôi, tôi có thể đảm bảo rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra."
Sau đó một tiếng "bíp" bên kia đã cúp máy.
"Hộc hộc..."
Thiệu Hinh Ngôn liều mạng cố gắng bình phục lửa giận trong lòng, cô nhìn xung quanh những chiếc ô tô bỏ hoang đang bốc khói, Chu Bách Hàn vẫn còn hôn mê, xương cốt cũng bị gãy, lúc này cô cảm thấy tia nắng chói chang đến mức cô ấy không thể mở mắt được.
Chết tiệt, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Editor chương này dài hơn 2400 chữ, mình dịch với tâm trạng như xem phim hành động. Qua các chương điều tra mới thấy độ ác của chị Beo, chứ mấy chương với Tuyết chỉ thấy biến thái. Cá nhân mình thấy bả bỏ qua cho Ngôn rất nhiều lần trong suốt truyện có lẽ vì Ngôn là bạn thân của Tuyết, cũng là người thật sự tốt với Tuyết.
Nhưng tôi vẫn sợ bà nha bà Beo.
t
Ngày mới lại đến, lại phải đi làm. Nhưng vì tối qua ngủ quá muộn nên Trác Thế Tuyết bị đau đầu, nàng không còn phân biệt được cơn đau đầu là do thấy Isabella hay do đi ngủ quá muộn nữa. Nàng định đi vệ sinh rồi quay lại văn phòng, khi đang ngồi xổm nghịch điện thoại di động, nàng chợt nhớ đến chức năng giám sát trong điện thoại di động, nhìn vào camera trước của điện thoại di động.