⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian trôi thật nhanh, trong nháy mắt mùa đông đến rồi.
Khi gió lạnh thấu xương gào rít thổi về phía mặt đất, không khí trở nên loãng mà lại rét lạnh, ánh mặt trời cũng không nóng rực thiêu người nữa.
Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ liền mặc vào quần áo vải bông thật dày.
Nhưng mà......
Trình Chi Ngôn cau mày nhìn kiểu dáng, màu sắc quần áo của Tiểu Thỏ và mình giống nhau, chỉ là quần áo của Tiểu Thỏ nhỏ hơn một chút, không biết nói gì liền nói: " Em mặc quần áo giống anh làm gì?"
" Anh nước chanh, chúng ta thế này gọi là quần áo tình nhân." 
Tiểu Thỏ vừa đội mũ lên trên đầu xù xù của mình, vừa hướng về phía Trình Chi Ngôn nói.
" Em lại từ chỗ nào học được từ này?"
" Ti vi a." Tiểu Thỏ cười tít mắt nhìn anh.
" Em xem ti vi ít thôi." Trình Chi Ngôn đột nhiên cảm thấy ti vi chiếu này nọ thật sự là hại người rất nặng a, " Còn nữa, em là một cô gái nhỏ, mặc quần áo màu đen như anh làm gì, cô gái nhỏ không phải nên mặc quần áo hồng nhạt hoặc màu đỏ sao?"
" Vậy anh nguyện ý mặc quần áo màu hồng nhạt giống em không?" Tiểu Thỏ ngẩng đầu lên, vẻ mặt chờ đợi hướng về phía anh hỏi.
" Không có khả năng."
" Vậy cũng chỉ có thể là để em mặc quần áo màu đen giống anh rồi." Tiểu Thỏ hướng về phía Trình Chi Ngôn cười, lộ ra hai hàng răng nhỏ trắng tinh.
"....."
Trình Chi Ngôn nháy mắt không biết nói gì.
" Đi thôi, đi thôi, anh nước chanh, nếu không đi liền bị muộn rồi." Tiểu Thỏ túm tay áo Trình Chi Ngôn liều mạng kéo anh hướng bên ngoài.
" Đã biết." Trình Chi Ngôn đi đến trước xe đạp, theo thường lệ khom lưng ôm Tiểu Thỏ lên sau đó vừa hướng về cánh cửa tiểu khu vừa hỏi: " Tiểu Thỏ, xế chiều ngày mai trường học anh có sự kiện, em muốn đến chơi hay không?"
" Cái sự kiện gì vậy?"
" Liên hoan đêm Giáng sinh."
" Có ăn ngon à?"
" Không có."
" Có đồ chơi không?"
" Không có."
" Có bạn nhỏ không?"
" Không có."
"A...."
" Còn muốn đi không?"
" Muốn!" Tiểu Thỏ trả lời vang dội.
Trình Chi Ngôn nhịn không được bật cười hỏi: "Không có ăn ngon cũng không có đồ chơi, em vì sao còn muốn đến?"
" Bởi vì có anh nước chanh!" Tiểu Thỏ ôm eo Trình Chi Ngôn, cười tít mắt trả lời.
Được rồi, Tiểu Thỏ thật sự là trả lời nghiêm túc.
" Vậy anh nước chanh, anh có biểu diễn tiết mục không?"
" Có."
" Biểu diễn tiết mục gì vậy?"
" Đến lúc đó em sẽ biết." Trình Chi Ngôn dừng xe đạp ở cửa nhà trẻ Tiểu Thỏ, thúc giục cô xuống xe, nhìn theo cô vào nhà trẻ, lúc này mới đi trường học mình.
Lễ giáng sinh đã đến, trường tiểu học Trình Chi Ngôn vì sáng tạo trường học văn minh cố ý tổ chức liên hoan đêm giáng sinh cũng mời lãnh đạo đến đây quan sát.
 
 
Muốn nhanh lớn lên (3)
Editor: Quỳnh Nguyễn
Hơn nữa, trường học bố trí mở cửa trường học mời cha mẹ học sinh cùng đến quan sát liên hoan đêm Giáng sinh.
Nhưng mà cha Trình Chi Ngôn ở ngoài không kịp trở về, mẹ Trình Chi Ngôn lại ra ngoài thu thập tài liệu, cho nên lấy tư cách người nhà cùng Trình Chi Ngôn đến đây chỉ có một mình Tiểu Thỏ.
Tiểu Thỏ túm tay áo Trình Chi Ngôn đi ở trong vườn trường to như vậy nhịn không được hết nhìn đông tới nhìn tây khắp nơi.
" Anh nước chanh, đây là trường học của anh à?"
⬅ Trước Tiếp ➡