" Uh`m."
" Sau này có phải em cũng có thể tới ngôi trường này học hay không?"
" Chờ em trưởng thành là có thể đến đây." Trình Chi Ngôn nắm tay Tiểu Thỏ vượt qua đám người đông đúc, đi về phía Đại Lễ Đường trường học.
" Vậy đến lúc đó chúng ta có phải là có thể trong cùng một ngôi trường hay không?"
" Ách..... Giống như lúc em lên tiểu học năm nhất, anh đã lên sơ trung rồi." Trình Chi Ngôn cúi đầu nhìn vẻ mặt khát khao của Tiểu Thỏ, suy nghĩ một chút liền nói: " Tiểu Thỏ, anh lớn hơn em bảy tuổi, cho nên khả năng hai người chúng ta học chung một trường học cũng không cao lắm, trừ khi anh ở lại lớp thật nhiều, còn em học nhảy lớp.
" Ở lại lớp là cái gì? Nhảy lớp lại là cái gì?" Tiểu Thỏ chớp hai mắt to khó hiểu hỏi.
" Ở lại lớp chính là......"
Lúc Trình Chi Ngôn đang chuẩn bị giải thích cho Tiểu Thỏ, từ phía sau đột nhiên đi tới một người đưa tay vỗ vỗ bờ vai của anh nói: " Trình Chi Ngôn, cậu ở đây à, nhanh chóng về phía sau đài chuẩn bị tập hợp, tiết mục lớp chúng ta lên sân khấu thứ hai, cậu đừng chạy loạn khắp nơi."
Trình Chi Ngôn quay đầu nhìn thoáng qua, người kia đúng là chủ nhiệm lớp mình, thầy giáo Triệu.
" Thầy giáo Triệu." Trình Chi Ngôn hô một tiếng, sau đó có chút khó xử nhìn ông ta nói: " Nhưng mà em phải đưa em ấy đến trên chỗ ngồi đã."
" Đây là..." Ánh mắt thầy giáo Triệu nhìn hai vòng trên người Tiểu Thỏ bên cạnh Trình Chi Ngôn, sau đó chần chờ hỏi: " Em gái cậu?"
" Ách.... Xem như là...."
" Không phải! Con là bạn gái của anh ấy!" Tiểu Thỏ nắm cánh tay Trình Chi Ngôn, vẻ mặt nghiêm túc hướng về phía chú trước mặt nói.
" Bạn gái?" Thầy giáo Triệu hơi hơi nhíu mày, nhìn vóc dáng Tiểu Thỏ vừa mới đến ngang hông Trình Chi Ngôn một chút, buồn cười nói: " Bạn nhỏ em bao nhiêu tuổi rồi, biết bạn gái để làm gì không?"
" Biết! Chính là...." Lúc Tiểu Thỏ đang chuẩn bị tiếp tục nói hết Trình Chi Ngôn một tay nhét tay Tiểu Thỏ vào trong tay thầy giáo Triệu nói: " Thầy giáo Triệu, phiền thầy mang em ấy đi Đại Lễ Đường, em đi hậu trường tập hợp trước."
" Ai.... Trình Chi Ngôn! Trình Chi Ngôn!" Thầy giáo Triệu nhìn Trình Chi Ngôn nói xong câu đó xoay người bỏ chạy nhịn không được bất đắc dĩ lắc lắc đầu, ông ta cúi đầu nhìn Tiểu Thỏ nắm tay mình, khuôn mặt cô bé đỏ bừng, béo béo, trên đầu còn tết hai bím tóc sừng trâu, xem ra cũng cùng tuổi con gái mình.
" Đi thôi, bạn gái nhỏ." Thầy giáo Triệu có chút buồn cười nói với Tiểu Thỏ: " Thầy mang em đi tìm chỗ ngồi."
" Không cần, con ta muốn đi tìm anh nước chanh...." Tiểu Thỏ liều mạng vùng vẫy, muốn từ trong tay thầy giáo Triệu tránh thoát.
" Anh con đi hậu trường chuẩn bị biểu diễn, thầy mang em đi bên trong Đại Lễ Đường, nơi đó có thể ngồi nhìn anh ấy biểu diễn."
Thầy giáo Triệu có chút bất đắc dĩ nắm Tiểu Thỏ đang xoay xoay vặn vặn như con xoay, cứng rắn lôi kéo cô đi Đại Lễ Đường.
Muốn nhanh lớn lên (4)
Editor: Quỳnh Nguyễn
" Không được! Không được! Con muốn đi tìm anh nước chanh!" Tiểu Thỏ tiếp tục xoay xoay vặn vặn, hắng giọng la lớn.
" Được được được..... Mang em đi tìm anh nước chanh của em...." Thầy giáo Triệu thấy ánh mắt cha mẹ lui tới đều nhìn về phía mình, vội vã hướng hướng tới đầu hàng nói.
Tiểu Thỏ một giây trước còn đang vùng vẫy đủ loại, một giây sau lập tức yên tĩnh, ngoan ngoãn nắm tay thầy giáo Triệu đi theo ông ta.
Hậu trường Đại Lễ Đường, các học sinh đang chuẩn bị đứng tốp năm tốp ba, có người đang nói chuyện phiếm, có người đang học lời bài hát, có người đang luyện tập động tác vũ đạo.
Thầy giáo Triệu mang theo Tiểu Thỏ xuyên qua các học sinh, đi về phía Trình Chi Ngôn.
Học sinh nhìn thấy thầy giáo Triệu đi tới, đều cười và chào hỏi ông.
Thầy giáo Triệu cười tít mắt gật đầu một cái đáp lại.
Vất vả thấy được Trình Chi Ngôn, lúc Tiểu Thỏ đang chuẩn bị chạy về phía anh, một người mặc váy vũ đạo màu trắng lại ở phía trước cô đi qua.
" Cái kia..... Trình Chi Ngôn..... Cho anh cái này...." Địch Thi Vũ mặc váy vũ đạo màu trắng vẻ mặt ngượng ngùng nhìn Trình Chi Ngôn vươn tay ra, trong lòng bàn tay có một viên kẹo.
" Kẹo?" Trình Chi Ngôn khẽ nhíu mày, loại này chỉ có Tiểu Thỏ mới thích ăn.
" Uh`m..... Là chuẩn bị cho bạn học muốn lên đài biểu diễn, tất cả mọi người đều có." Địch Thi Vũ xấu hổ nhìn Trình Chi Ngôn, lại chỉ chỉ vài vị bạn học bên cạnh nói: " Em phát cho bọn họ rồi, không phải chuẩn bị riêng cho anh."
Ánh mắt Trình Chi Ngôn nhàn nhạt nhìn bốn phía một vòng, đúng là trên tay từng bạn học đều cầm một viên kẹo.
"Cảm ơn." Anh chìa hai ngón tay nhặt viên kẹo trong tay Địch Thi Vũ lên, khách khí nói một tiếng.
" Không cần cảm ơn, cái kia..... Biểu diễn cố lên...!" Địch Thi Vũ cảm giác đầu ngón tay của anh nhẹ nhàng đụng vào lòng bàn tay mình, nhịn không được liền đỏ mặt.
" Uh`m." Trình Chi Ngôn nhàn nhạt gật đầu.
" Còn nữa....." Lúc Địch Thi Vũ đang chuẩn bị nói cái gì đó, đột nhiên trước mắt xuất hiện một bóng người hồng nhạt. Ngay sau đó trong lòng Trình Chi Ngôn liền nhiều hơn một người nho nhỏ: " Anh nước chanh!"
Trình Chi Ngôn sửng sốt, cúi đầu nhìn thoáng qua Tiểu Thỏ nhào vào trong lồng ngực mình, vẻ mặt lạnh nhạt nháy mắt bắt đầu trở nên ôn nhu, " Em vì sao lại chạy đến hậu trường? Thầy giáo Triệu đâu?"
" Cái chú kia ở bên kia." Tiểu Thỏ quay đầu chỉ chỗ một người đứng phía sau mình ở chỗ cách đó không xa nói.
Thầy giáo Triệu đứng ở chỗ cách bọn họ không xa, hướng về phía Trình Chi Ngôn gật gật đầu.