Trình Chi Ngôn có chút bất đắc dĩ nhìn cô, cô bé này tại sao cố chấp như vậy.
" Sau khi anh trả lời em một vấn đề, vấn đề khác em cũng không được hỏi nữa!"
" Được." Tiểu Thỏ gật gật đầu.
" Vậy em nhắm mắt lại đi."
Muốn nhanh lớn lên
Editor: Quỳnh Nguyễn
Trình Chi Ngôn chần chờ một chút nói với Tiểu Thỏ một câu như vậy.
"A....." Tiểu Thỏ hết sức nghe lời nhắm mắt lại.
Trình Chi Ngôn nhìn Tiểu Thỏ dưới ánh đèn, làn da của cô trắng nõn nà ôn nhuận sáng bóng như sữa, lông mi dài giống một cây quạt nho nhỏ, ở khóe mắt lưu lại một mảnh bóng mờ nhàn nhạt, mũi xinh thẳng xắn lanh lợi, trong lúc đó cánh mũi khi đóng khi mở, hô hấp của nàng kéo dài mà đều đều, miệng nhỏ hồng hào ở ngay phía dưới cái mũi xinh xắn, sáng bóng giống như quả anh đào.
A..... Hao tổn tâm trí a......
Trình Chi Ngôn có chút xoắn xuýt nhìn Tiểu Thỏ trước mắt, suy nghĩ nên trả lời vấn đề này của cô như thế nào.
" Còn chưa được sao?" Tiểu Thỏ nhắm mắt lại hồi lâu cũng chưa phát hiện Trình Chi Ngôn có động tĩnh gì, vì thế nhịn không được mở miệng hỏi.
"....." Trình Chi Ngôn hít sâu một hơi khom người xuống, rất nhanh ở trên môi hồng hào của Tiểu Thỏ hôn một cái, sau đó rời đi.
Tiểu Thỏ chỉ cảm thấy trên môi mình nháy mắt có một cái gì đó mềm mại xẹt qua, cô bỗng chốc mở to mắt một chút, nhìn Trình Chi Ngôn trước mắt nói: " Xong rồi?"
" Xong rồi...." Trên gương mặt trắng nõn giống như gốm sứ của Trình Chi Ngôn xẹt qua một chút nhàn nhạt đỏ ửng.
" Cứ như vậy hôn một cái liền gọi là hôn môi?" Trong đôi mắt Tiểu Thỏ tràn đầy nghi ngờ.
" Uh`m."
" Gạt người!" Tiểu Thỏ lập tức từ trên giường đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Trình Chi Ngôn nói: " Trên ti vi người ta rõ ràng hôn thật lâu, hơn nữa hôn một chút như vậy, hoàn toàn không gọi là hôn môi! Cha mẹ em, còn có dì Chu đều hôn em như vậy! Em bình thường cũng hôn anh như vậy!"
"...."
Trình Chi Ngôn có chút không biết nói gì nhìn Tiểu Thỏ, đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Đứa bé bây giờ thật sự là rất khó lừa gạt a.....
Tiểu Thỏ cũng không để ý nhiều như vậy, trực tiếp từ trên giường nhảy dựng lên, bay đến trên người Trình Chi Ngôn.
" Em cẩn thận một chút!" Hai tay Trình Chi Ngôn vội vã ôm Tiểu Thỏ, bước chân đứng vững vàng mới tránh được hai người cùng nhau ngã sấp xuống.
"Em rõ ràng nhìn thấy hai người bọn họ như vậy....." Hai tay Tiểu Thỏ ôm cổ Trình Chi Ngôn, miệng nhỏ hồng nhuận của mình dán lên ngoài miệng Trình Chi Ngôn chứng minh, dán lên môi anh như vậy một lúc lâu, mới lấy môi ra nói: " Hôn thời gian thật dài như vậy không có tách ra."
" Vậy liền tính là hôn đi....." Trình Chi Ngôn có chút dở khóc dở cười nhìn Tiểu Thỏ treo ở trên người mình, ôm cô đi trở về trước giường, thật cẩn thận đặt cô lên trên giường nói: " Em hiện tại đã biết cái gì là hôn môi, có thể ngoan ngoãn trở về đi ngủ chưa?"
" Nhưng mà tại sao em cảm thấy còn có chút không đúng a..."
Tiểu Thỏ cắn ngón tay mình, đôi mắt to trắng đen rõ ràng nhìn chằm chằm Trình Chi Ngôn nhỏ giọng nói.
" Đây là việc người lớn làm, em hiện tại quá nhỏ, vẫn không thể làm như vậy biết không?" Trình Chi Ngôn đưa tay sờ sờ đầu Tiểu Thỏ, giọng nói ôn nhu hướng về phía cô nói: " Cha mẹ hôn em là vì biểu đạt yêu thích đối với em, mà loại chuyện hôn môi này chỉ có thể cùng người mình thích làm."
" Chính là cùng anh nước chanh!" Tiểu Thỏ vội vã bổ sung thêm.
" Được rồi..." Trình Chi Ngôn có chút dở khóc dở cười nhìn cô, miễn cưỡng gật đầu nói: " Chuyện này chờ em lớn hơn một chút sẽ hiểu, hiện tại nhanh chóng ngoan ngoãn đi ngủ."
" Phải chờ tới khi nào?"
Muốn nhanh lớn lên (2)
Editor: Quỳnh Nguyễn
Tiểu Thỏ nằm ở trên giường, hai tay ôm lấy chăn mỏng, chớp hai mắt to hướng tới Trình Chi Ngôn hỏi.
" Ưm..... Có lẽ sau mười năm."
" Mười năm là bao lâu?"
" Rất nhanh."
" Sau khi em vừa tỉnh ngủ liền trưởng thành sao?" Tiểu Thỏ nhắm mắt lại lòng tràn đầy chờ đợi hỏi.
" Uh`m, sau khi em tỉnh lại, thì mười năm lại ít hơn một ngày." Trình Chi Ngôn thay cô chỉnh chăn tốt, nhìn hô hấp của cô dần dần trở nên kéo dài, rốt cuộc yên tâm, anh đưa tay tắt công tắc trên tường, phòng ngủ sáng ngời nháy mắt lại trở nên tối.
Mười năm a....
Trình Chi Ngôn nằm ở bên cạnh Tiểu Thỏ, cẩn thận suy nghĩ một chút, sau mười năm, mình hai mươi tuổi sẽ là cái dạng gì?
Suy nghĩ như vậy, bất tri bất giác anh cũng dần dần ngủ thiếp đi.