Có hai người giống như huấn luyện viên đứng ở đầu bể bơi, nhìn chằm chằm động tác của mấy vận động viên trẻ đang bơi dưới nước.
Dịch Khuynh tìm kiếm, phát hiện Thẩm Ngang đang đứng cách đó không xa, hình như chưa tới lượt, đứng đó chờ đợi trông thật vô lại.
Cũng không biết có chuyện gì xảy ra, Dịch Khuynh chỉ nhìn lướt qua một giây đồng hồ như vậy thôi, Thẩm Ngang đã ngẩng đầu lên, vui vẻ vẫy tay với cô.
Hình dáng cơ bắp thật sự rất đẹp, rắn rỏi nhưng không quá thô kệch, lượng mỡ chắc chắn rất ít.
Khi học thiết kế nội thất cũng học qua một chút về cơ thể con người, Dịch Khuynh chợt nghĩ, cũng vẫy tay cười với Thẩm Ngang.
Sau đó cô lại vui mừng Quả nhiên Thẩm Ngang đã phục hồi cơ thể bằng cách chăm chỉ tập thể dục.
Hơn nữa nếu có thể được trường đại học tuyển chọn làm sinh viên chuyên thể thao, hẳn là ngày thường cậu dùng thuốc trị liệu sẽ không có vấn đề gì.
Đám học sinh lần lượt về đích và ngoi lên khỏi bể bơi, nhóm huấn luyện viên ghi chép thành tích của nhóm này xong, quay đầu gọi lượt tiếp theo.
Thẩm Ngang đan mười ngón tay vào nhau, lòng bàn tay hướng ra ngoài cử động vai và cánh tay, rồi lại thoải mái khom lưng dùng đầu ngón tay chạm đất kéo căng các cơ bắp ở chân sau, nhẹ nhàng bật nhảy hai cái, đã sẵn sàng khởi động.
Sau đó cậu quay đầu nhìn về hướng của Dịch Khuynh, giống như một đứa trẻ đang ở trên sân khấu tìm kiếm phụ huynh của mình.
Dịch Khuynh bật cười, nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai chú ý đến mình mới trở nên gan dạ, giơ tay ra hiệu cố lên với Thẩm Ngang.
Thẩm Ngang gật đầu, đeo kính bơi lên. Cậu cúi đầu nhìn về phía đường bơi, nụ cười dịu dàng nơi khóe miệng biến mất không thấy đâu, khí thế trên người trong phút chốc trở nên sắc bén.
Tiếng còi vang lên, Thẩm Ngang cùng những vận động viên khác đồng loạt nhảy vào trong nước.
Dịch Khuynh chắm chú nhìn một lúc lâu, vừa nhìn thấy Thẩm Ngang xoay người từ đầu bể bơi bên kia với lợi thế dẫn đầu, bỗng nghe thấy tiếng di động vang lên.
Cô cau mày khó chịu trong vô thức.
Là một người tuyệt đối không bao giờ tăng ca, trong di động của Dịch Khuynh luôn có hai số điện thoại, một số công việc chỉ sử dụng trong thời gian làm việc, mà số riêng tư sẽ không cho những người ở nơi làm việc biết.
Số điện thoại cá nhân của Dịch Khuynh gần như không bao giờ nhận được cuộc gọi, càng chưa nói đến ngày nghỉ cuối tuần.
Cô buồn bực lật điện thoại, quả nhiên thấy có tên phòng làm việc của sếp trên đó.
Dịch Khuynh do dự mất nửa phút xem có nên nhận hay không.
Mọi người đều biết, điện thoại kêu 40 giây mà không nhận sẽ tự động ngắt máy.
Trong vài giây cuối cùng, Dịch Khuynh đứng dậy đi sang một bên, trầm mặc không nói gì nhận điện thoại, chờ người bên kia mở miệng "...."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng ho nhẹ xấu hổ "Khoan đã, Dịch Khuynh, tạm thời cô đừng tức giận, không phải bảo cô tăng ca, là tôi không tìm thấy hồ sơ, hỏi ai cũng không biết, có lẽ chỉ có cô mới nghĩ ra, nên mới phải hỏi cô."
Dịch Khuynh nói sâu kín, "Đây là tăng ca rồi."
Ngoài thời gian làm việc mà nói chủ đề liên quan đến công việc thì đều thì tăng ca.
"Đừng Cô khoan hãy xúc động đã, trước tiên cứ nghĩ lại xem, ai là người đã chống lại ý kiến đám đông để đưa cô đến thành phố Dung hả? Có phải là tôi không? Đúng hay không? Nể tình này, cô hãy nói cho tôi biết hồ sơ đấu thầu vườn Vọng Kinh ở đâu đi? Xin nan xin nan"
Dịch Khuynh hít sâu một hơi, mất nửa phút nhớ lại "Nhìn vào đầu 084 của phòng hồ sơ xem, nếu không có thì lúc trước giáo sư Dư có nhắc đến việc mượn vườn Vọng Kinh để tham khảo tìm nguồn cảm hứng cho thiết kế mới của ông ấy, chắc có lẽ là ông ấy mượn đi rồi."
"Được Cuối tuần vui vẻ moah moah " Sếp vui vẻ nhanh nhẹn cúp máy.