⬅ Trước Tiếp ➡
Dịch Khuynh không vui buông điện thoại xuống, vừa lùi một bước đã suýt chút nữa sa vào lòng người đang lặng lẽ đứng phía sau, khiếp sợ.
Cô vô thức lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn vào bể bơi "Thẩm Ngang? Sao nhanh thế?.... Không phải, em làm gì sau lưng chị vậy? Đùa à?"
Thẩm Ngang cúi đầu nhìn cô, nét mặt vô tội xen lẫn tủi thân "Muốn biết chị không nhìn em mà nhìn cái gì đó."
Dịch Khuynh thở dài "Chị cũng không muốn nhận điện thoại vào cuối tuần, nhưng đó là sếp của chị."
"Phải về tăng ca sao?" Thẩm Ngang hỏi.
"Không, chỉ là hỏi chuyện thôi." Dịch Khuynh nghiêm túc nói, "Nhưng nó cũng thuộc phạm trù tăng ca mà, đúng không?"
Thẩm Ngang theo đó nghiêm túc gật đầu "Đương nhiên rồi, ảnh hưởng chị nhìn em."
Cậu vừa nói vừa đẩy Dịch Khuynh trở về chỗ ngồi, ấn cô ngồi xuống, sau đó giống như con mèo lớn ướt nhẹp cong lưng ngồi xuống trước mặt cô.
Dịch Khuynh bị nhìn chằm chằm không tự nhiên đặt tay lên đầu gối, dáng ngồi như học sinh tiểu học "Chị...."
"Cầm cái này giúp em." Thẩm Ngang đặt chai nước thể thao mới uống được một nửa vào trong tay cô, hài lòng gật đầu, dặn dò nói "Còn một vòng nữa, phải nhìn em cho tốt đấy."
Dịch Khuynh nhịn rồi lại nhịn, hai giây sau, cô không nhịn được vươn tay ra vuốt nắm tóc rơi trước trán Thẩm Ngang lên.
Sau đó, dưới ánh mắt thúc giục của Thẩm Ngang, đáp lại chậm nửa nhịp ".... Ừ."
Tác giả có lời muốn nói Thẩm Ngang ngồi xổm trước mặt Dịch Khuynh điên cuồng vẫy đuôi.
Bài kiểm tra cuối cùng của Thẩm Ngang là bơi tự do.
Dịch Khuynh có kỹ năng thể thao và nội trợ gần như bằng không, mặc dù không biết bơi, nhưng trong lòng cảm thấy tư thế này là đẹp nhất.
Trước khi Thẩm Ngang xuống nước, còn xác nhận quay đầu lại nhìn cô, giống như nghi ngờ cô trong chốc lát sẽ đi nghe điện thoại hoặc chơi trò chơi.
Dịch Khuynh bật cười, giơ ba ngón tay lên trời làm tư thế xin thề.
Lúc này Thẩm Ngang mới nở nụ cười, khom lưng dùng ngón tay giữ chặt bên hồ bơi, theo tiếng còi vang lên, phản ứng nhanh nhạy nhảy vào trong bể bơi.
Ôm một chút tâm tư bù đắp vì lúc nãy chưa xem xong, Dịch Khuynh lúc này nhìn còn nghiêm túc hơn vòng trước.
Tuy cô cảm thấy cho dù cô không nhìn chằm chằm, thì với tốc độ của Thẩm Ngang cũng nhất định sẽ giành được vị trí thứ nhất.
Chờ cậu cuối cùng lấy ưu thế ở ba vị trí giành được vị trí thứ nhất 100m bơi tự do, nhanh chóng nổi lên mặt nước, điều đầu tiên làm không phải là nhìn thành tích của mình, hay đối thủ của các đường bơi khác, mà là cởi mũ bơi ra nhìn biểu cảm của Dịch Khuynh.
Dịch Khuynh ngồi ở trong khu vực người nhà vừa vỗ tay vừa cười với cậu, cũng cảm thấy vinh dự.
Đây chính là đứa trẻ mà cô nhìn từ nhỏ tới lớn, lợi hại lắm đúng không?
Thẩm Ngang nằm sấp bên cạnh bể bơi nhìn chằm chằm Dịch Khuynh, cuối cùng cũng bật cười theo. Cánh tay cậu mang theo bọt nước chống lên bờ, thậm chí còn không để ý đến huấn luyện viên dường như muốn nói gì đó với cậu, chân trần đi thẳng về phía Dịch Khuynh.
Huấn luyện viên đã phải giữ cậu lại rồi nhét một cái gì đó vào tay cậụ
Thẩm Ngang cúi đầu nhìn, đầu tiên là lộ ra một chút biểu cảm không sao cả, sau đó lại giống như nhớ tới cái gì đó, ánh mắt lướt qua Dịch Khuynh.
Dịch Khuynh có chút nghi hoặc chớp mắt.
Cô nhìn thấy Thẩm Ngang đi đến khu vận động viên phía sau hồ bơi dựa vào tường, rồi nhấc một cái áo khoác lên, ở trong túi áo khoác móc được thứ gì đó.
Chờ Thẩm Ngang đến trước mặt cô, cậu ngồi xổm xuống mở lòng bàn tay đưa cho cô, Dịch Khuynh mới biết huấn luyện viên cho cậu cái gì.
Đó là bốn viên kẹo có màu sắc khác nhau, được đóng gói tinh tế và trông đắt tiền.
"Thưởng cho người đứng đầụ" Thẩm Ngang nói "Tuy không đáng giá, nhưng hương vị chắc là cũng được.”
⬅ Trước Tiếp ➡