"À....." Dịch Khuynh chậm rãi chớp mắt, đi về phía cậu, đưa một chai nước uống thể thao mới mua từ máy bán hàng tự động bên ngoài, "Chị không biết sở trường đặc biệt của em lại là bơi lội đấy..... Uống cái này được không?"
"Được ạ." Thẩm Ngang nhận lấy đồ uống, dừng như nhận ra cô đang ngạc nhiên, bèn giải thích, "... Em vốn định tìm áo khoác mặc vào, nhưng bên ngoài trời nóng, em sợ chị chờ lâụ"
Dịch Khuynh nghĩ về thế vận hội Olympic được phát sóng trực tiếp mà mình xem được trên TV "Mọi người bên trong đều mặc như vậy hả?"
"Vâng." Thẩm Ngang gật đầu, "Điều hòa mở thấp lắm, khi chưa đến lượt thì mọi người đều mặc áo khoác để giữ nhiệt độ cơ thể."
Cậu đưa Dịch Khuynh đến thằng hồ bơi, trên đường thỉnh thoảng cũng có mấy người mặc quần bơi và áo tắm lướt qua, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên và xa lạ về phía Thẩm Ngang.
"Em đã kiểm tra chưa?" Dịch Khuynh suy đoán hỏi.
"Kiểm tra hai đợt rồi." Thẩm Ngang nói, "Kiểm tra thêm hai tư thế nữa là kết thúc."
"Vậy chắc thành tích của em rất tốt nhỉ?" Dịch Khuynh mỉm cười, chỉ vào vận động viên vừa mới đi xa, "Hình như bọn họ đều biết em là ai."
Thẩm Ngang mím môi cười, bên má hiện lên lúm đồng tiền nho nhỏ. Cậu khiêm tốn nói "Thành tích cũng ổn ạ."
Trước khi đi đến bể bơi, Dịch Khuynh nhìn những người không mặc đồ bơi, trên cổ họ đều đeo giấy chứng nhận.
Cô đưa tay ra muốn giữ lấy Thẩm Ngang, hỏi cậu có mang theo giấy chứng nhận không, nhưng khi vươn tay ra mới phát hiện cả người Thẩm Ngang không có chỗ nào để kéo được, hơi sửng sốt, liền chọc vào cánh tay cậu, "Thẩm Ngang?"
Thẩm Ngang đi trước cô nửa bước gần như quay đầu lại theo bản năng, xòe năm ngón tay ra, túm lấy ngón trỏ Dịch Khuynh vào lòng bàn tay ".... Hử?"
"Thẻ thẻ." Dịch Khuynh khoa tay múa chân trước ngực trước bụng mình một lúc.
Thẩm Ngang chớp đôi mắt, khi buông tay ra không nhịn được cười " "Thẻ thẻ".... Dịch Khuynh, chị đã bao nhiêu tuổi rồi."
Dịch Khuynh không phục nói "Đây chắc là di chứng lúc trước nói chuyện với em để lại, lúc ấy em còn nhỏ, đương nhiên chị phải nói lặp lại với em."
"......" Thẩm Ngang thu lại ý cười.
Cậu quay lại, cầm lấy giấy chứng nhận làm việc tương tự giấy chứng nhận của các nhân viên khác trên kệ đồ ở cửa, đeo nó lên cổ Dịch Khuynh, lại vén tóc bên dưới lên cho cô.
Dịch Khuynh vẫn cảm thấy ngón tay cậu vô cùng ấm áp, trong lòng cô có chút hâm mộ.
Dù có thể sẽ hơi phiền phức vào mùa hè, nhưng thể chất này vào mùa đông nhất định sẽ rất sướng luôn.
"Chị ngồi bên đó đi," Thẩm Ngang chỉ vào một khu vực, "Những người khác cũng xem ở đó."
Dịch Khuynh đáp lại một tiếng, nhìn Thẩm Ngang từ trên xuống dưới, còn giơ hai ngón tay cái lên với cậu "Còn hai cái nữa, cố lên."
Thiếu niên Thẩm Ngang khí phách chớp mắt nhìn cô "Chắc chắn em sẽ không để chị đến đây vô ích."
Dịch Khuynh vẫy tay chào tạm biệt cậu, đi tới khu khán giả rồi mới cúi đầu cầm lấy giấy chứng nhận làm việc trước ngực mình, nhìn thoáng qua.
nan Chứng nhận người nhà.
Ừm... Cũng đúng ha, cô coi như là một nửa chị gái của Thẩm Ngang còn gì.
Tuy nhiên so với Dịch Khuynh, người người ngồi ở khu khán giá đều là người thân trong gia đình, nhìn có vẻ đều là ba mẹ hoặc tầng lớp ông bà gì đó tới xem.
Dịch Khuynh, một người trẻ tuổi vừa mới tốt nghiệp được mấy năm tới đó đứng, phong cách hoàn toàn đối lập với những người còn lại.
Thế là Dịch Khuynh hơi do dự, cẩn thận chọn một vị trí hàng đầu tiên, tách biệt với bọn họ.
Khi ra ngoài cô đã chọn quần áo nhẹ nhàng thoải mái, khi xuống xe chỉ mang theo điện thoại chứ không còn gì khác, ngồi ở khu vực gia đình không thể công khai nghịch điện thoại được, nên dành dựa vào tay vịn nhìn bể bơi.