"Cực kỳ lợi hại " Dịch Khuynh không ngại làm tấm gương để so sánh với cậu "Chị đi bộ hai mươi tầng cầu thang trong một nhịp thở, nhịp tim có thể tăng lên hai mươi."
Thẩm Ngang bật cười "Chị thiếu vận động quá, thịt trên người đều mềm."
Dịch Khuynh "......"
Lợi dụng lúc Thẩm Ngang đi vào phòng bếp, cô lặng lẽ cúi đầu chọc chọc bụng của mình.
Không tập thể dục, nhưng chế độ ăn uống khá cân bằng, đúng là không có mỡ thừa.
Nhưng bóp một cái, quả thực là mềm.
...... Tập thể dục là chuyện không thể nào, cùng lắm là "mỗi ngày luyện tập ba phút, một tháng có được vòng eo thon" giống như các bình luận quảng cáo trên Weibo mà thôi.
Khoan đã, nhưng làm sao Thẩm Ngang biết được?
Thẩm Ngang quay lại, Dịch Khuynh còn chưa kịp ngẩng đầu buông tay, vừa ngước mắt lên đã chạm phải tầm mắt của Thẩm Ngang.
Dịch Khuynh "......" Cô rụt rè đặt hai tay lên bàn, giấu đầu hở đuôi nói "Ăn no rồi."
Thẩm Ngang vừa cười vừa cúi xuống chạm nhẹ vào cổ tay cô "Cánh tay chị trắng đến mức có thể nhìn thấy mạch máu xanh này, em nhìn là đã biết chị không tập thể dục."
Dịch Khuynh lật cổ tay mình xem thử, chợt hiểu ra, lại phát hiện ra một điều khác "Tay em ấm thật đấy, có phải do thường xuyên tập thể dục tốt không?"
"......" Thẩm Ngang hơi dừng lại, cười nói, "Có lẽ là vậy."
Dịch Khuynh ngồi trên xe, nhớ lại lý do vì sao mình lại lái xe ra ngoài vào ngày nghỉ.
Trước hết, Thẩm Ngang là một sinh viên chuyên ngành thể thao, phải đến sân vận động thành phố để kiểm tra thể chất trước.
Sau đó, vì kỳ nghỉ hè thời tiết nóng nực, Dịch Khuynh lại vừa được ăn ké bữa cơm miễn phí, nên đã chủ động lái xe đưa Thẩm Ngang tới trường.
Tiếp theo, cô phát hiện sân vận động thành phố cách địa chỉ của hai người khá xa, lái xe cũng mất gần 40 phút, cô nghĩ đến việc Thẩm Ngang về nhà còn phải mua đồ ăn, bèn đề nghị đưa Thẩm Ngang về nhà luôn.
Thẩm Ngang đã từ chối, nhưng cuối cùng lại đồng ý.
Thế là Dịch Khuynh đỗ xe ở bãi đậu xe của sân vận động thành phố, mở điện thoại lên chơi mấy hiệp PUBG, không biết là do vận may không tốt hay sao mà chơi được tám hiệp, vẻ mặt trầm mặc tắt trò chơi đi.
Vào lúc này, nếu đổi lại là bất kỳ người phụ nữ mạnh mẽ nào ở cơ quan, có lẽ sẽ mang theo thiết bị điện tử bên người bắt đầu làm việc, nhưng con cá mặn Dịch Khuynh nhất quyết sẽ không tăng ca vào ngày nhỉ.
Vì vậy cô chán nản cầm điện thoại lắc lư cả buổi trời, lựa chọn nhắn tin cho Thẩm Ngang Còn bao lâu?
Nếu lâu, tốt hơn hết nên đi tìm một chỗ nào đó gần đây ngồi xuống ăn chút gì đó.
Ăn chút.....
Dịch Khuynh cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ phẳng lì của mình.
Ừ, chỉ ăn một chút thôi.
Thẩm Ngang trả lời tin nhắn rất nhanh Nếu thấy chán, chị có muốn vào xem kiểm tra không?
Như vậy cũng được, trong sân vận động chắc cũng mở điều hòa.
Dịch Khuynh hỏi cậu Không phải người trong trường em cũng được phép vào ư?
Thẩm Ngang Được ạ. Chị vào đi, em đợi chị ngoài cửa.
Dịch Khuynh nhắn "ok" rồi xuống xe đi tìm Thẩm Ngang.
Kết quả khi nhìn thấy Thẩm Ngang bên ngoài cửa sân vận động, Dịch Khuynh ngẩn người ngay tại chỗ.
Lúc tách ra, Thẩm Ngang còn mặc áo phông và quần dài, cầm balo trên tay, mà lúc này đây, toàn thân trên dưới cơ thể cậu chỉ còn lại một chiếc quần bơi.
Thẩm Ngang vốn dĩ sinh ra đã có tay chân dài, khi mặc quần áo trông thon gầy, nhưng khi cởi quần áo ra, mọi cơ bắp trên cơ thể cậu đều được rèn luyện săn chắc quyến rũ, từ cơ ngực đến đường nhân ngư đều có đủ, ngay cả chiều dài xương quai xanh cũng tốt hơn hẳn người khác, dài hơn một đoạn, có vẻ vai rộng eo thon.
.... Hoàn toàn đủ tư cách để đánh giá "thịt trên người đều mềm" với cô.
"Dịch Khuynh?" Thẩm Ngang gọi.