“…” Lục Tuấn Ngạn nghiến răng nghiến lợi.
Người phụ nữ này!
Thật là lạnh lùng làm người tức đến lộn ruột!
Hàn Tĩnh Y nhìn anh ta một lúc lâu rồi thình lình nhận ra liền kêu lên, “Đây không phải là người đàn ông đưa Lý Mộng Na tới làm phẫu thuật đẻ non sao…”
Ánh mắt người đàn ông lạnh căm căm, nhìn chằm chằm cô ta như một lời cảnh cáo ngầm.
Hàn Tĩnh Y nhận ra bản thân đang nói gì liền lập tức ngậm miệng. Sau đó, cô ta vội vàng nói câu: “Tôi đi trước đây, không quấy rầy hai người nữa!”
Nói xong liền rất nhanh biến mất, vô tung vô ảnh.
Lục Tuấn Ngạn cầm lấy tay cô, Mộ Niệm Đồng ngay lập tức muốn giãy ra.
“Cô mà muốn để cho cả cái bệnh viện này biết thì cứ tiếp tục, xấu mặt đâu chỉ mình tôi.” Lục Tuấn Ngạn uy hiếp nói.
Mộ Niệm Đồng phải hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại được.
Anh ta cầm tay cô, dắt cô tới chỗ đậu xe bên đường rồi mở cửa bên ghế phụ cho cô.
Mộ Niệm Đồng bối rối, nghi hoặc hỏi: “Anh định đưa tôi đi đâu?”
“Tiệc gia đình ngày mai,”Lục Tuấn Ngạn lên xe, mở máy, nhìn cô ý vị sâu xa, “Cô định cứ mặc khó coi như thế này mà tham dự à?”
“…”
Khuôn mặt của Mộ Niệm Đồng đỏ bừng vì tức.
Bộ blouse trắng này thì khó coi ở chỗ nào?
Bình thường cô rất lười, không có việc gì thì chỉ toàn ở nhà. Tủ quần áo của cô chỉ có quần áo đi làm, quần áo ở nhà và vái bộ quần áo bình thường khác. Đúng là không có bộ nào dùng cho dịp đặc biệt cả.
Lục Tuấn Ngạn lái xe, đưa cô tới một studio tạo hình*.
*:styling studio, nơi trang điểm, làm tóc,…
Xe dừng lại, anh ta xuống xe, đi vòng qua ghế lái phụ, mở cửa và vươn tay trước mặt cô.
Mộ Niệm Đổng thản nhiên liếc anh ta một cái, rồi nhìn như không thấy hành động này của anh ta và tự mình xuống xe.
Lục Tuấn Ngạn không hề tức giận, anh ta đưa tay cầm lấy tay cô.
“Buông tay!”
“Không buông!”
Mộ Niệm Đồng cắn chặt răng, “Sao trước nay tôi lại không biết anh mặt dày như thế nhỉ?”
“Hả? Thật không?”
Lục Tuấn Ngạn vẫn không giận lại còn cười nói: “Có lẽ sau này cô sẽ còn biết tôi mặt dày hơn thế nữa cơ!”
“Anh!”
Lục Tuấn Ngạn bỗng đưa một ngón tay lên môi, “Suỵt! Bà Lục à, người ta đang nhìn bà đấy, xin bà chú ý tác phong của mình một chút, nhỉ?”
Nghịch tập, đại mỹ nhân!
Mộ Niệm Đồng nhìn theo ánh mắt anh ta liền thấy cửa studio. Nhân viên cửa hàng ngay lập tức tiến ra đón chào. Họ tươi cười nói: “Chào anh Lục!”
Nhóm nhân viên nhìn lướt khắp người Mộ Niệm Đồng, tò mò thân phận của cô.
Lục Tuấn Ngạn là khách quen ở đây, anh ta thường xuyên đưa bạn gái tới đây chọn lễ phục.
Bạn gái của anh ta hầu hết là con gái nhà giàu có thuộc giới thượng lưu, nếu không thì cũng là diễn viên hay người mẫu nổi tiếng.
Người phụ nữ này nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.
Trên người mặc bộ đồ blouse trắng, khuôn mặt không trang điểm.
Các đường nét trên khuôn mặt cô rất tinh xảo nhưng vì hai ngày này nghỉ ngơi không tốt, khuôn mặt có phần xám trắng và không sức sống. Nếu ném cô vào trong một đoàn người thì chắc chắn sẽ chẳng có ai nhìn lần đầu tiên mà nhận ra cô.
Ánh mắt của cậu Lục từ khi nào lại trở nên…
Kém như vậy?
Cửa hàng trưởng vừa cười vừa nói: “Anh Kiều, anh có gì phân phó không ạ?”
“Giúp cô ấy chọn mấy bộ lễ phục cho ra dáng một chút, tiện thể cũng đổi luôn kiểu tóc nào hợp với cô ấy.”
Lục Tuấn Ngạn híp mắt nhìn mái tóc dài bị buộc thành đuôi ngựa trên đầu Mộ Niệm Đồng.
Người phụ nữ này mà trang điểm và ăn mặc khác một chút không biết sẽ thế nào?
Anh ta có chút chờ mong.