⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Niệm Đồng cứng người lại.
Lục Tuấn Ngạn nhích lại gần cô rồi thình lình ôm lấy vai cô, “Bà…”
Mộ Niễm Đồng nhíu mày, đứng bật dậy cắt ngàng câu xưng hô sắp sửa thoát ra từ miệng của anh ta. Cô túm chặt lấy cổ tay anh ta kéo ra một góc trên hành lang.
Mộ Niệm Đồng quay phắt lại, mắt trừng lớn. Cô không kìm được nói: “Lục Tuấn Ngạn, rốt cuộc thì anh muốn thế nào?”
“Hả? Ái chà, hóa ra cô cũng biết tức giận cơ đấy? Tôi cứ nghĩ là cô sẽ luôn giữ cái bộ mặt chết lặng này.”
Lục Tuấn Ngạn nhích lại gần cô, một khoảng cách tràn đầy ám muội. Mộ Niệm Đồng thậm chí còn có thể ngửi được mùi hương tươi mát sảng khoái trên người anh ta.
Nước hoa Dior Homme Cologne*.
*: nước hoa nam của hãng Dior ra mắt năm 2013
Một mùi hương đầy mê hoặc.
Mộ Niệm Đồng bắt đâu cảm thấy bứt rứt khó chịu.
Nhìn cô bứt rứt không yên như thế Lục Tuấn Ngạn càng thêm chắc chắn suy đoán trong lòng.
Cái mà người phụ nữ này gọi là “ngoại tình” chẳng qua chỉ là nói bừa để trả thù anh. Chứ yếu đuối như cô làm sao có can đảm làm ra chuyện kia với một người đàn ông xa lạ.
Không thể nghĩ ra là một phụ nữ yếu đuối thế này lại dám dùng thủ đoạn đê tiện như thế kia?
Có phát sinh quan hệ với người đàn ông khác hay không thì chỉ cần thử một lần là biết ngay, không phải sao?
“Tối mai có tiệc gia đình. Tôi đến đây là để nhắc cô nhớ, đóng vai người vợ cho tốt vào, hiểu không?”
Mộ Niệm Đồng nghe anh ta nói như nghe một chuyện cười lớn của thế kỷ, “Đóng vai? Anh coi hôn nhân là cái gì? Đóng phim à? Hay là trò đóng giả gia đình của bọn trẻ con?”
“Ồ, chúng ta không phải vẫn đang luôn diễn hay sao?”
“Dù có là diễn, thì anh có bao giờ nhập diễn đâu.”
“Thì từ bây giờ trở đi tôi sẽ nhập diễn.” Lục Tuấn Ngạn cười đầy ôn nhu, “Đến lúc đó, tôi cũng sẽ đóng tốt vai diễn ông chồng hoàn hảo này.”
“Đóng tốt kiểu gì?”
“Đêm nay, cả tôi và cô sẽ về nhà họ Lục ở.”
“Cái…”
“Đây là lệnh của ông nội.”
Lục Tuấn Ngạn giơ tay cuốn lấy một lọn tóc của cô, cuốn tròn nó trên đầu ngón tay, thản nhiên nói: “Ông nội hy vọng nhanh có chắt trai. Cho nên, là vợ tôi thì cô phải thực hiện nghĩa vụ hợp pháp của một người vợ chứ nhỉ? Phải mau chóng giúp cho nhà họ Lục nối dõi tông đường, đúng không?”
Mộ Niệm Đồng nhìn tay anh. Ngón tay thon dài thẳng tắp, đốt ngón tay rõ ràng.
Bàn tay này làm cô ghê tởm không thôi. Chính bàn tay này đã siết chặt vòng eo của người phụ nữ kia, trước mặt cô trình diễn màn đông cung đáng kinh tởm tối hôm đó.
Thật kinh tởm!
Mộ Niệm Đồng hất văng tay anh ta ra, “Đừng đụng vào tôi, bẩn!”
Bà Lục à, xin bà chú ý tác phong
Lục Tuấn Ngạn bị hất văng tay, người hơi run lên vì kinh ngạc. Ánh mắt anh ta dần dần trở nên lạnh lẽo.
“Bẩn?”
Cô dám dùng từ này hình dung anh ta?
“Không đúng à?”
Mộ Niệm Đồng cười lạnh, “Lục Tuấn Ngạn, bàn tay này đã chạm qua bao nhiêu phụ nữ thì chắc anh nhớ rõ chứ? Anh có tư cách gì mà đụng vào tôi?”
Lục Tuấn Ngạn đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào trong lòng. Anh ta hơi cúi đầu, ghé sát vào mặt cô, xấu xa cười.
“Mộ Niệm Đồng, đừng tự coi mình cao quý như thế! Tôi là chồng cô, nếu tôi mà không có tư cách thì còn ai có tư cách ở đây?”
Mộ Niệm Đồng giận đến mức nghẹn lời, đang định nói gì đó đáp trả anh ta thì đằng sau truyền đến tiếng một người đồng nghiệp.
“Niệm Đồng!”
Mộ Niệm Đồng theo bản năng đẩy mạnh Lục Tuấn Ngạn ra.
Xoay người thì thấy một đồng nghiệp của cô, Hàn Tĩnh Y, đang vừa đi vừa nói: “Hết giờ rồi! Nhớ quẹt thẻ đấy*!”
*: hình thức điểm danh cho nhân viên, quẹt thẻ hay ấn dấu vân tay khi đi làm và ra về.
Đang nói thì cô ta dừng lại.
Hàn Tĩnh Y ngẩn ra nhìn người đàn ông đang đứng cạnh Mộ Niệm Đồng. Sau đó cô ta giật mình tỉnh lại, chỉ dám nhìn liếc mắt một cái khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tuấn Ngạn rồi mờ mịt hỏi: “Niệm Đồng, ai thế này?”
Lục Tuấn Ngạn vừa muốn mở miệng thì Mộ Niệm Đồng không lạnh không nóng nói: “Người nhà bệnh nhân, tới hỏi thăm thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡