⬅ Trước Tiếp ➡
Nhân viên cửa hàng lập tức vây quanh Mộ Niệm Đồng.
Mộ Niệm Đồng có chút mâu thuẫn và muốn kháng cự lại, nhưng vị cửa hàng trưởng kia lại rất khéo nói. Cô ta hướng dẫn và tư vấn cho cô từng chút một, sau đó khéo léo mời cô vào phòng thử đồ.
Một nhân viên trong cửa hàng mời cô ngồi xuống một chiếc ghế đặt trước tấm gương trang điểm lớn. Cô ta thả tóc cô xuống, vuốt ve xem chất tóc của cô.
Một nhân viên khác lại không kìm tò mò mà hỏi cô: “Quý khách, thật ra thì cô và anh Lục có quan hệ gì thế ạ? Tôi thấy hai người thân mật lắm!”
Mộ Niệm Đồng không trả lời mà hỏi lại: “Lục Tuấn Ngạn hay đưa phụ nữ tới đây đúng không?”
“Vâng! Anh Lục hay đưa bạn gái tới đây chọn lễ phục…”
“Mỗi lần là một cô khác nhau chứ gì?”
“À… Có khi là con gái nhà giàu có thuộc tầng lớp thượng lưu, có khi là…”
Cô nàng nhân viên trẻ tuổi còn chưa kịp nói xong thì đã bị vị cửa hàng trưởng kia trừng mắt ngăn lại. Cô ta mỉm cười nhìn cô, nói: “Xin lỗi quý khách, bàn tán chuyện riêng tư của khách hàng là vi phạm quy định của cửa hàng chúng tôi!”
Mộ Niệm Đồng không nói gì nữa.
Cô cũng lười để ý.
Quy trình trang điểm vô cùng phức tạp và phiền phức, nào là rửa mặt, thoa nước hoa hồng, thoa kem dưỡng da, dùng kem lót, kem nền, phấn nền, kem che khuyết điểm,…
Mất cả nửa tiếng mới xong công đoạn làm da mặt.
Sau đó là đến trang điểm mắt.
Mộ Niệm Đồng ngồi im để người ta trang điểm. Cô chịu phối hợp như thế là vì buổi tiệc tối mai không thể qua loa được.
Chuyện viên trang điểm vừa trang điểm mắt xong cho cô liền kinh ngạc không thôi. Người phụ nữ này thoạt nhìn thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng không ngờ trang điểm xong lại xinh đẹp đến kinh người như vậy!
Bình thường Mộ Niệm Đồng chẳng quan tâm đến việc bảo dưỡng, trang điểm thì càng không.
Thời đại học, cô từng là hoa hậu giảng đường bên y khoa lừng lẫy một thời. Nhưng kể từ khi ra trường và bắt đầu đi làm trong bệnh viện thì không được như xưa nữa. Cô thường xuyên bị gọi dậy lúc nửa đêm vì những ca bệnh gấp, thường xuyên phải tăng ca. Đối với một bác sĩ thì khái niệm ngày đêm lại mơ hồ vô cùng, thậm chí có thể nói là đảo điên. Vì quá bận rộn như vậy mà Mộ Niệm Đồng không có thời gian để bảo dưỡng.
Nhưng nói cho cùng thì Mộ Niệm Đồng còn trẻ, làn da của cô chỉ cần chăm sóc một chút lại sẽ trở lại như xưa.
Có thể nói làn da và khí sắc của cô lúc này chính là nguyên nhân làm giảm đi vẻ đẹp của cô.
Trang điểm xong, Mộ Niệm Đồng xoay người. Tất cả nhân viên đều ngây ngốc nhìn cô.
Trời ơi, đúng là một đại mỹ nhân.
Khác biệt một trời một vực!
Mộ Niệm Đồng nhìn lướt qua đám người, cô nhíu mày hỏi: “Quần áo ở đâu?”
“Ở… Ở đây ạ!” Một nhân viên cửa hàng cầm một bộ lễ phục tới.
Mộ Niệm Đồng cầm lễ phục vào phòng thử đồ, bắt đầu thay đồ.
Kinh diễm mọi người
Mộ Niệm Đồng cầm lễ phục vào phòng thử đồ, bắt đầu thay đồ.
Nhân viên cửa hàng đứng ngây ra như tượng nhìn chằm chằm vào Mộ Niệm Đồng khi cô bước ra, thật làm người kinh diễm không thôi.
Mọi người đều cảm thấy xấu hổ. Đúng là đừng nên nhìn mặt mà bắt hình dong. Thật không ngờ người phụ nữ lôi thôi lếch thếch này lại có một sắc đẹp làm mê lòng người đến như vậy.
“Thưa cô, bộ lễ phục này do chính tay anh Lục chọn. Ánh mắt của anh ấy vô cùng độc đáo. Nó rất hợp với cô!”
Nhân viên cửa hàng nhìn cô và khen không dứt miệng.
Mộ Niệm Đồng ngẩn ra.
Anh Lục?
Sao cơ? Bộ lễ phục này là anh ta chọn?
Mộ Niệm Đồng cúi xuống nhìn bộ đồ cô đang mặc trên người, chẳng biết vì sao lại bỗng nhiên thấy nó bẩn lạ thường, cô vội vàng muốn cởi ra.
Nhưng nhân viên cửa hàng đâu biết cô cảm thấy gì, họ kéo lấy cô ra bên ngoài phòng hóa trang.
Mộ Niệm Đồng đứng trong vòng vây của nhóm nhân viên, như chúng tinh phủng nguyệt, cô đi theo họ ra ngoài. Nhưng vừa đi ra liền nghe thấy giọng nói nũng nịu của một người phụ nữ, “Anh Lục, sao anh lại ở đây? Trùng hợp quá!”
Mộ Niệm Đồng sững sờ.
Giọng nói này vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đến cực điểm.
Quen thuộc là bởi vì cô đã từng nghe qua.
Mộ Niệm Đồng ngẩng đầu liền nhìn thấy Lý Mộng Na vừa ngồi xuống chiếc sofa mà Lục Tuấn Ngạn đang ngồi. Cô ta cứ nhích tới nhích lui để dựa sát vào người anh ta.
Cô ta thân mật mà khoác lấy cánh tay anh ta, nũng nịu nói: “Anh Lục, sao mấy ngày nay anh không tìm em? Em nhớ anh muốn chết!”
Giọng nói nũng nịu đó khó chịu vô cùng.
⬅ Trước Tiếp ➡