⬅ Trước Tiếp ➡
23: Mất mặt (2) Phí Thiếu Thành vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp họa, vỗ lên bả vai anh ta: “Anh em, đừng để ý, không phải chị dâu nói rồi sao? Ánh mắt của cô ấy không tốt…” “Đúng vậy.” Tịnh Nhã bày ra vẻ mặt vô tội: “Mắt nhìn của tôi không được tốt.” “Chị dâu...” Âu Dương Phong hô thật lớn: “Bắc Thành mới là đại ca, không chỉ lớn tuổi nhất còn có vẻ ngoài, tiền tài, địa vị, tất cả mấy thứ này. Hiểu rõ chưa?” “Hiểu rồi...” Cô nhanh chóng gật đầu, tiện thể ánh mắt cô dời về phía Diệp Bắc Thành: “Có thể bảo lão nhị lão tam đừng gọi tôi là chị dâu không?” “...” Lão nhị lão tam? Âu Dương Phong xoa xoa ngực, thấp giọng hỏi Phí Thiếu Thành ở bên cạnh: “Có nghe thấy không? Cô ta nói chúng ta là lão nhị lão tam, có giống thôn nữ không?” “Nếu là thôn nữ, cũng là một cô thôn nữ xinh đẹp...” Câu trả lời của Phí Thiếu Thành làm trai tim người nào đó hoàn toàn nguội lạnh. Xem ra trận chiến không có khói thuốc súng này khẳng định là một mình anh ta chiến đấu rồi! “Hình như tửu lượng của chị dâu rất tốt, chúng ta uống thi đi.” Âu Dương Phong cố nén sự oán giận lại, anh ta gọi người phục vụ đến: “Mang mấy chai rượu tốt nhất ở chỗ các người đến đây, gọi thêm cả mấy cô em đẹp gái nữa.” Tịnh Nhã ngạc nhiên ngước mắt lên, cô xác định là mình không nghe nhầm, phòng bao này sẽ nhanh chóng trở thành lầu xanh như thời cổ đại. “Hay là tôi đi trước?” Cô nhẹ giọng hỏi Diệp Bắc Thần, ánh mắt có chút không vui. Suy cho cùng, gọi gái bao ở trước mắt cô là làm lơ đi sự tồn tại của cô. Cho dù không có tình yêu đi chăng nữa, chính mắt mình nhìn chồng tương lai tán tỉnh ve vãn với người phụ nữ khác cũng làm cho người ta khó lòng chịu đựng được. “Chị dâu sao có thể đi được? Đại ca của chúng tôi vừa mới định uống thi với cô, chẳng lẽ ngay cả chút mặt mũi cô cũng không cho sao?” Âu Dương Phong mẫn cảm nghe được lời mà Du Tịnh Nhã nói với Diệp Bắc Thành, liền vội vàng ngăn lại. Nếu như đấu khẩu không thắng được vậy thì đổi cách đấu khác, gọi gái bao là muốn kích thích cô, còn uống rượu sẽ làm cô lộ nguyên hình. Tục ngữ đã nói, uống say thì nói thật, cho dù là tham lam cũng sẽ hiện rõ... “Đúng vậy, hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, chúng ta chơi vui vẻ một chút.” Phí Thiếu Thành cũng lên tiếng giữ lại. Nhưng mục đích của anh ấy rất thuần túy, hoàn toàn khác Âu Dương Phong. Cô khó xử nhìn Diệp Bắc Thành, chỉ cần anh gật đầu cô sẽ lập tức phi ra khỏi cái phòng bao “giấu đầy sát khí” này. “Đợi lát nữa tôi đưa cô về.” Hi vọng cuối cùng cũng biến mất, Tịnh Nhã cúi đầu xuống, cô nhìn chằm chằm vào đôi tay trắng nõn của mình, chậm rãi nắm chặt mười ngón tay lại. Trong sự hoảng loạn, cửa phòng bao bị đẩy ra, theo sau đó là năm sáu cô gái mặc đồ da thú bước vào, người nào người nấy đều xinh đẹp, gợi cảm nóng bỏng. “Anh Diệp...” Một giọng nói nhẹ nhàng như gió bay vào tai Du Tịnh Nhã. Cô chán ghét trừng mắt nhìn lên hướng âm thanh phát ra. Đó là của người phụ nữ đứng đầu, bộ ngực đầy đặn, da thịt trắng nõn, thân hình như rắn nước làm nóng máu người ta, cặp mông đầy đặn vểnh cao càng kích thích thần kinh thị giác của đàn ông... Tịnh Nhã nhanh chóng giữ khoảng cách cùng người đàn ông bên cạnh, quanh chóp mũi cô nồng nặc mùi nước hoa, trong lòng kinh thường cảm thán: “Chẳng lẽ là chữ ‘lẳng lơ’ lợi hại!” “Chờ một chút...” Khi khối hồng mềm mại kia sắp rơi xuống, Diệp Bắc Thành đã dùng tay chặn lại, anh ôm lấy bả vai của Du Tịnh Nhã, nói rõ: “Tôi đã có người mình rồi.” Không khí trong nháy mắt rơi vào sự cứng đờ trước nay chưa từng có. Cô gái mặc áo da thú đứng không được, ngồi không xong, người ở tư thế nghiêng nghiêng nhìn rất buồn cười.
⬅ Trước Tiếp ➡