23: Mất mặt (1) Âu Dương Phong không còn gì để nói, trước hai mắt anh ta như có các ngôi sao quay vòng vòng, trong vô số ngôi sao ấy dường như nhìn thấy bốn chữ: “Hồng nhan họa thủy.” “Tôi nhất định phải ngăn cản lại.” Sau khi im lặng một lúc lâu, anh bi phẫn một cách khác thường tuyên bố. “Ngăn cản cái gì?” Phi Thiếu Thành cảm thấy khó hiểu. “Đương nhiên là ngăn cản không cho anh Bắc trúng bùa của cô ta rồi, loại kỹ xảo của người phụ nữ này ở trước mặt tôi chỉ là chút tài mọn thôi.” “Vậy cậu định làm như thế nào?” Anh ta nheo mắt lại: “Cứ chờ xem.” Phí Thiếu Thành nói một câu ăn cây táo rào cây sung đã khiến Âu Dương Phong liệt anh ta là phản bội đảng. Sau khi trở lại phòng bao, anh ta đã có tính toán trong lòng, tuy rằng Diệp Bắc Thành không cho phép làm cô khó xử, nhưng chỉ cần tránh những điều mà Diệp Bắc Thành nói thì sẽ không tính là phạm vào quy định. “Hiện giờ cô Du làm việc gì?” Anh ta tùy ý hỏi. “Tôi đang làm hành chính trong một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.” Tịnh Nhã trả lời thành thật. “Ồ, giống như chân chạy vặt phải không? Như vậy thật vất vả...” Chân chạy vặt? Cô khẽ nhíu mày, thật sự không hiểu sao anh ta có thể hiểu làm hành chính thành chân chạy vặt được. Tuy rằng anh ta hiểu sai nhưng cô cũng lười giải thích nhiều, chỉ cười nhẹ nhàng: “Không vất vả lắm.” Âu Dương Phong ngước mắt lên, ra vẻ đồng cảm: “Sau này cô sẽ không cần vất vả như vậy nữa. Gả cho người đàn ông như anh Bắc thì cô chỉ cần hưởng phúc thôi.” Cuối cùng anh ta còn cố ý nhấn mạnh: “Cô Du quả là người có ánh mắt nhìn xa trông rộng.” Du Tịnh Nhã ngẩn người, cô nhanh chóng hiểu được ẩn ý mà người đàn ông này muốn nói. Trước nay cô không phải kiểu người đần độn, nên có thể hiểu rõ ý tứ của người đàn ông này. “Ở nhà anh thường xuyên bị đánh sao?” Cô đột nhiên chuyển đề tài khiến ba người đàn ông trong phòng bao bối rối. “Cái gì.. có ý gì?” Sắc mặt Âu Dương Phong đột nhiên thay đổi. “Tôi đoán nhất định cậu thường xuyên bị vợ đánh.” “Vì sao?” Phí Thiếu Thành cảm thấy đầy hứng thú nhướng mày. Tịnh Nhã chỉ chỉ cổ bên phía trái của anh ấy: “Chỗ này có vài vết cào, vừa nhìn thấy là biết do phụ nữ làm.” “Là phụ nữ thì không sai, nhưng không nhất định là vợ, có khả năng là *** quá mức...” Phí Thiếu Thành trêu chọc. “Không đâu.” Cô lắc đầu đầy chắc chắn. Diệp Bắc Thành vẫn luôn giữ im lặng cũng bị cô khơi lên lòng tò mò: “Tại sao lại không?” “Mẹ tôi thường xuyên đánh bố tôi, vết thương của anh ấy rất giống với vết thương tôi nhìn thấy. Thật không nhìn ra vị đại thúc này lại có cùng số phận với bố tôi.” Đại thúc? Phì... Phí Thiếu Thành cười lớn. “Tịnh nhã, cậu ta già như vậy sao?” Diệp Bắc Thành nho nhã dò hỏi, trong đôi mắt hỗn loạn đầy ý cười bỡn cợt. Cô thể hiện nét mặt vô tội, cô hồn nhiên trả lời: “Chẳng lẽ anh Âu còn chưa đến bốn mươi tuổi sao?” “Tôi nhìn giống bốn mươi tuổi à?” Âu Dương Phong muốn phát điên lên, anh ta còn trẻ hơn Diệp Bắc Thành hai tuổi, thế mà cô lại gọi anh ta là đại thúc, còn nói gì mà hơn bốn mươi tuổi nữa chứ! “Có lẽ mắt nhìn của tôi không được tốt.” Cô cúi đầu: “Vừa nãy người bên cạnh anh gọi tôi là chị dâu, nhưng anh lại không gọi như vậy nên tôi nghĩ rằng anh là đại ca của hai người bọn họ.” Đại ca? “...” Âu Dương Phong hoàn toàn hết chỗ để nói. Lúc đầu muốn chỉnh cô, kết quả trộm gà không thành còn bị mất gạo, không chỉ bị cô nhìn thấy trên cổ có vết thương, còn bị gọi là đại thúc. Anh ta sửa lại cho đúng, cô còn lấy lý do giải thích là nhìn anh giống đại ca. Anh ta sống hai, ba mươi năm rồi, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là trước đả kích người khác, sau bị ném lên trời cao... Giống như bị bệnh suyễn vậy, Âu Dương Phong thiếu chút nữa là không nhịn được.