⬅ Trước Tiếp ➡
23: Mất mặt (3) Âu Dương Phong buồn bực trừng mắt với Diệp Bắc Thành, một câu “tôi có người mình rồi” của anh đồng nghĩa với việc giữ gìn tình cảm với Du Tịnh Nhã. Trong lòng Phí Thiếu Thành rất rõ Âu Dương Phong đang tính toán cái gì, cho nên mặt anh ấy nhếch lên nụ cười đầy bỡn cợt. “Đến bên kia đi.” Diệp Bắc Thành chỉ phía đối diện. Cô gái mặc áo da thú vừa mất hứng vừa xấu hổ xoay người lại, thay đổi mục tiêu hướng đến chỗ Phí Thiếu Thành. Những người phụ nữ khác không đi theo vết xe đổ, thức thời chen chúc về phía đối tượng không bị từ chối. “Anh Bắc, anh cần show ân ái như vậy sao?” Âu Dương Phong trừng mắt oán trách nhìn anh. Những lời này khiến Du Tịnh Nhã như đứng trên đống lửa ngồi dưới đống than. Mặt cô nóng lên như bị lửa đốt, bàn tay to lớn của Diệp Bắc Thành ôm cô lại sát người mình. Hai người gần nhau khiến cô ngoài thấy không quen, đa phần là thấy xấu hổ. Cô dùng sức giãy giụa một chút, muốn thoát ra khỏi vòng tay anh. Diệp Bắc Thành cảm nhận được sự phản kháng của cô thì còn tăng thêm lực tay. Bị Diệp Bắc Thành ôm lấy vai như này thực sự rất xấu hổ. Bọn họ đều hiểu đây chỉ là diễn kịch mà thôi, nhưng nghĩ đến việc Diệp Bắc Thành không suy nghĩ cho lập trường của cô mà cùng cô gái mặc đồ da thú kia ôm hôn lẫn nhau thì không phải cô lại càng xấu hổ hơn sao? Vì vậy cô đành không giãy giụa nữa, lộ ra nụ cười thanh tú, trả lời thay cho Diệp Bắc Thành: “Đây không phải là show ân ái, đây là sự tôn trọng với vợ mình.” Âu Dương Phong nói lời trêu chọc đầy ẩn ý: “Trong ba người chúng tôi, anh Bắc là người chung tình nhất.” Đầu anh ta uốn éo, tầm mắt chuyển sang phía Phí Thiếu Thành: “Đúng không người anh em?” Người mà anh ta ám chỉ sự chung tình đương nhiên không phải chỉ Du Tịnh Nhã. Anh ta tưởng rằng cô nghe không hiểu, nhưng thực ra Du Tịnh Nhã biết rất rõ. “Được rồi, uống rượu đi.” Diệp Bắc Thành chuyển đề tài, cho thấy anh cũng hiểu Âu Dương Phong đang ám chỉ điều gì. “Được. Chị dâu tôi mời chị.” Âu Dương Phong giơ một ly rượu trắng mạnh lên, rồi một hơi uống cạn. Sau đó đặt chén rượu xuống chờ con cá cắn câu. Tịnh Nhã không làm anh ta thất vọng, cô mời lại một ly. Sau đó là mời ly thứ hai, thứ ba, đến khi uống ly thứ bốn anh ta đã có chút không chịu được nữa, trong lòng chửi thầm: “Mẹ nó, người phụ nữ này sao vẫn chưa say...” “Đừng uống nữa.” Diệp Bắc Thành lấy ly rượu trong tay Du Tịnh Nhã. “Đừng làm cậu ấy mất hứng.” Cô lấy lại chiếc ly, trong lòng cô biết rõ, Âu Dương Phong không đơn giản chỉ muốn uống rượu với mình. Nếu anh ta muốn chơi, cô sẽ chơi lại, cô thật sự muốn nhìn xem trong hồ lô của anh ta rốt cuộc là chứa thuốc gì! Lúc uống cạn ly thứ bảy, Âu Dương Phong đã hoàn toàn không chịu được nữa. Thần trí của anh ta trở nên mơ hồ, vung tay ném ly xuống, bắt đầu nói năng bậy bạ... “Anh Bắc, tôi đã khuyên anh bao nhiêu lần rồi? Vì... vì sao anh không nghe? Sao anh không chịu tin, người... phụ nữ này tiếp cận anh... mục đích của cô ta không hề đơn giản!” Diệp Bắc Thành nhăn mày lại, anh đưa mắt ra hiệu với Phí Thiếu Thành đang bận chơi đùa với cô gái mặc dồ ra thú. Phí Thiếu Thành nhanh chóng đứng lên giải thích: “Ngại quá chị dâu, cậu ta say rồi, tôi đưa cậu ta về.” “Tôi không say! Tôi rất tỉnh táo!” Âu Dương Phong lảo đảo đứng lên, chỉ tay vào Du Tịnh Nhã: “Uống, chúng ta uống tiếp.” Phí Thiếu Thành túm chặt lấy anh ta, mắng: “Uống cái gì mà uống? Uống với một người phụ nữ lại say thành bộ dáng như này còn chưa đủ mất mặt à?” “Cậu biết cái gì?” Hai mắt anh ta trợn lên: “Chờ tôi chuốc say cô ta, cô ta sẽ nói ra mục đích tiếp cận anh Bắc!” Du Tịnh Nhã ngẩn người, trong lòng hiểu ra: “Thì ra là vậy..” Phí Thiếu Thành cạn lời, xoa xoa trán, đây không phải mất mặt bình thường nữa rồi....
⬅ Trước Tiếp ➡