⬅ Trước Tiếp ➡
"Đúng vậy Đây quả thực là điều khó mà tin nổi " Thần y cướp lời nói trước.
"Khó mà tin nổi? Nên nói là không thể tha thứ mới đúng " Tuyết hừ một tiếng, nói "Đi, chúng ta cùng vào tìm con tiện nhân đó."
"Nói xong nàng liền dẫn đầu xông vào trước.
Trận pháp của Tam Trùng điện bọn họ đều biết các phá, biết con đường đi chính xác, vì vậy cũng không cần người vào báo. Sau đó, bọn họ liền nhìn thấy hai người trong đình.
Đế quan của bọn họ đang ngồi đó, điều này rất bình thường, thế nhưng cô gái đang thản nhiên như thường đối diện hắn mới khiến bọn họ có chút kinh sợ. Khi hắn đang ngồi, sao cô gái kia có thể dám ngồi đối diện hắn, dám ngồi cùng ghế với hắn chứ?
Đây là người đầu tiên chăng
"Lâu Thất Ngươi lăn dậy cho ta " Tuyết Vệ giận giữ trợn tròn mắt.
Lâu Thất quay đầu, quét mắt bắt đầu nhìn từ thần y qua, sau đó mới chuyển lên người Tuyết Vệ, tiếp theo híp mắt, trầm giọng nói, "Xem ra ta phải sửa lại trận pháp của Tam Trùng điện thôi."
"Tùy ngươi."
Trầm Sát nói.
Lâu Thất chuyển mắt về phía hắn, nheo mày nói "Tùy ta?"
"Ngươi ở trong Tam Trùng điện, chuyện ở Tam Trùng điện ngươi quản, chỉ cần ngươi có cách sửa thì cứ sửa."
Ý là nàng ở đây làm quản gia sao? Lâu Thất xoa cằm cân nhắc môt chút, cảm thấy mình cũng chẳng lỗ liền gật đầu, "Vậy thì được."
Bên kia, Tuyết Vệ vừa mắng một câu thấy Lâu Thất cũng chẳng thèm đáp lại mình liền tức tới mức khuôn ngực đầy đặn phập phồng lên xuống, điều này lại thu hút ánh mắt của Lâu Thất, quét qua một cái liền phì cười một tiếng.
Nàng nhớ lại lúc đầu nàng đã từng nói nếu một ngày nàng vào giang hồ sẽ nữ giả nam đi tung hoành thiên hạ, kết quả là, đồng bọn có thần kinh thép nói một câu, bằng không đợi ngươi bị ung thư vú rồi cắt đi hai cái quả đó hẵng đi, dù sao ngươi cũng vẫn luôn chê nó quá nặng mà.
Đúng là ác độc thật.
Thế nhưng hiện giờ nàng không nén nổi mà nghĩ rằng, đôi ngực này của Tuyết Vệ đại nhân xem ra cũng nặng đấy nhỉ, nàng ta thở gấp như vậy, làm cho chúng phập phồng, nàng ta có mệt không chứ?
Nghĩ xong, Lâu Thấy lại cảm thấy mình quá tục rồi, nhanh chóng tự kiểm điểm lại một lần.
"Lâu Thất "
"Ta nghe thấy rồi, Tuyết Vệ đại nhân, trước mặt chủ tử nhà ngươi mà ngươi cũng có thể hống như sư tử vậy sao, ngươi không sợ ấn tượng của hắn về ngươi không tốt sao?" Lâu Thất chớp mắt nhìn nàng ta.
Đáng tiếc là, hiện giờ câu nguyền rủa của nàng còn chẳng có chút hiệu lực nào, nếu không thì trước mặt nhiều người đàn ông như vậy, Tuyết Vệ đại nhân nếu như làm ra chuyện kiểu này, có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian thật dài sẽ không dám nhìn mặt người khác nữa.
Đây cũng coi như là thiện ý đầu tiên của nàng, mong rằng Tuyết Vệ đại nhân có thể quý trọng chút lòng lương thiện khó khăn lắm mới có này của nàng, nếu còn chọc giận nàng, nàng cũng sẽ chẳng cho ai thể diện nữa.
Lời này của nàng vừa nói ra, Ưng liền không kìm được mà nhếch miệng muốn cười, lại không thể không nhịn lại.
Tuyết Vệ ngưng lại, lên không được xuống cũng chẳng xong.
"Được rồi " Trầm Sát quét mắt qua, vẻ mặt mang theo sự cảnh cáo khiến lòng Tuyết Vệ run lên. Nàng ta bị Lâu Thất chọc tức tới hồ đồ rồi, chủ tử của bọn họ vốn không thích người khác lớn giọng quát tháo trước mặt, nàng vậy mà lại phạm phải sai lầm.
Thần y cũng nhìn nhìn nàng, thầm lắc đầu thở dài.
Ngày nhỏ, Tuyết Vệ vẫn rất đáng yêu, nhưng chẳng biết có chuyện gì mà càng ngày lại càng nông cạn dễ cáu giận, nếu như nàng ta cứ vậy thì sao có thể theo bước chủ tử được.
"Chủ tử, ngài để thuộc hạ đợi ở trước..."
Ưng không kìm được mà mở miệng hỏi.
Trầm Sát nhìn Lâu Thất, nói "Gọi các ngươi qua là có hai chuyện muốn nói. Một, từ nay trở đi, Lâu Thất sẽ ở lại Tam Trùng điện, thân phận chính là đại thị nữ thiếp thân của bổn Đế quân, mọi chuyện của Tam Trùng điện đều sẽ do nàng định đoạt."
"Cái gì? Chủ tử, không thể như vậy được " Tuyết Vệ vừa nghe thấy liền phản đối mạnh mẽ, điều này sao có thể chứ, sao có thể vậy được Trước đây, Đế quân thích yên tĩnh, không muốn có người đi lại trước mặt, vì vậy nên Tam Trùng điện mới chẳng có một thị nữ nào, nơi đây sau này có Lâu Thất ở lại, vậy há chẳng phải cả một tam Trùng điện to lớn chỉ có hai người họ sao? Đây há chẳng phải là cô nam quả nữ sao Nàng không đồng ý
Thế nhưng nàng ta không đồng ý thì sao, từ bao giờ mà nàng ta được phép nói chuyện chứ? Lâu Thất tựa cười tựa không nhìn nàng, trong lòng lại mạnh mẽ bùng nổ, tới đi, Tuyết Vệ, chiến đấu đi, tốt nhất là phải làm loạn đến mức Trầm Sát phải thu hồi lại ý chỉ này Tốt nhất là đuổi nàng ra khỏi Cửu Tiêu cung luôn đi Tới luôn đi
Trầm Sát liếc một cái liền nhìn ra sự hưng phấn mong chờ ở đáy mắt nàng, không kìm được mà hừ một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡