"Chuyện này quyết định vậy đi, Tuyết, sau này việc của Tam Trùng điện ngươi không phải quản nữa." Câu này của Trầm Sát thẳng thắn làm Tuyết Vệ tái nhợt cả mặt, tổn thương vô cùng.
"Chủ tử, thuộc hạ mới là người lớn lên cùng ngài...."
Tuyết Vệ còn chưa dứt lời, Nguyệt Vệ đã kéo nàng sang một bên, tiếp lời nói, "Vậy thì chủ tử, có phải tên của Lâu Thất sẽ được đổi thành Tam Thất không?"
Tam Thất?
Ta quỳ
Lâu Thất trừng mắt, "Ngươi còn Điền Thất mà Ta rất ổn, đi không đổi tên ngồi không đổi họ thành Tam Thất gì đó đâu "
Họ của nàng, có lẽ chính là thứ duy nhất mà ba mẹ cho rồi, tuyệt không thể sửa. Đừng nói tên chẳng qua chỉ là một danh hiệu mà thôi, đây là cái tên đã theo nàng hai mươi mấy năm, sớm đã hòa vào thành một phần của cơ thể rồi. Vả lại, từ nhỏ đến lớn nàng cũng không có tính chịu thua, từ lúc nào mà lại chịu để người khác lấy một số hiệu linh tinh để sửa tên cho nàng chứ?
"Đây là quy tắc của điện Cửu Tiêụ" Nguyệt Vệ ôn hòa nhìn nàng nói.
"Tự ta cũng có quy tắc của mình." Lâu Thất tuyệt không nhượng bộ nói, "Nếu như gọi là là tam Thất thì ta sẽ không đảm nhận chức đại thị nữ gì đó này nữa." Đùa à, lẽ nào đại thị nữ chức vị gì đó rất ghê gớm hay sao?
Nàng cũng chẳng phải người nguyên thủy, cho chút kẹo liền cảm kích.
Nguyệt Vệ kinh ngạc nhìn nàng, đây là lần đầy tiên hắn nghiêm túc nhìn một thị nữ. Hắn không giống với Ưng Vệ, hắn không quen biết trước với Lâu Thất vài ngày, thậm chí là cùng trải qua chuyện đồng sinh cộng tử, vì vậy, trong mắt hắn, Lâu Thất cũng chẳng có gì đặc sắc lắm, lại thêm chuyện hắn là một người không coi trọng sắc đẹp, Lâu Thất thực sự chỉ là một thị nữ hiếm có vào được Tam Trọng điện mà thôi.
Thế nhưng khi Lâu Thất nói câu "Tự ta cũng có quy tắc của mình", hắn đột nhiên cảm thấy nàng ta trở nên thật sinh động.
"Quy tắc này không thể phá." Mắt hắn mang theo ý cười, lại muốn xem nàng sẽ trả lời như thế nào.
Thế nhưng Trầm Sát đã lên tiếng, "Bổn Đế quân cho phép ngươi không đổi tên." Ý là, nàng vẫn có thể giữ nguyên họ tên mình, vẫn là Lâu Thất.
Đây lại là lần đầu tiên Trầm Sát phá lệ.
Tuyết Vệ cắn môi, thế nhưng dưới ánh mắt ngăn chặn của Nguyệt Vệ cũng chẳng nói gì thêm.
Thần y đã không đợi nổi, liền hỏi, "Đế quân, người nói có người có thể rửa sạch Mê Hồn hoa sao? Người đó ở đâu?"
"Chính là nàng ấy." Trầm Sát chỉ vào Lâu Thất.
Thần Y liền quay đầu nhìn Lâu Thất, "Ngươi sao?"
Dường như Ưng nghĩ tới điều gì đó liền hô lên một tiếng, "A, ta biết rồi, lúc đó ở trong động, ngươi đã cướp túi nước của ta là để đi lấy nước suối ở bên Mê Hồn hoa kia phải không?"
"Cướp cái gì mà cướp, ta đã hỏi ngươi rồi." Lâu Thất trợn trắng mắt nhìn hắn, "Sao mà ta biết các ngươi lại ngốc tới vậy, cái gì cũng không biết chứ?"
"Ồ, nói như vậy thì cái gì ngươi cũng biết ư?" Trầm Sát lập tức tiếp lời khiến Lâu Thất nuốt lại lời, lại lộ ra một gương mặt mỉm cười ngu ngốc nhìn hắn, "Ha ha, sao có thể chứ? Gì cũng biết thì là thần tiên rồi còn gì Ta chỉ là một người phàm mà thôi. Được rồi được rồi, ta sợ ngươi không yên tâm nên mới mời bọn thần y tới, hiện giờ thần y cũng đã tới rồi. Thần y, phiền người kiểm tra nước này đi, xem xem có phải có thể rửa sạch được Mê Hồn hoa hay không."
Nàng đưa túi nước quẳng cho thần y, làm hắn sợ tới mức tim sắp vọt cả ra ngoài, "Lâu cô nương, nước này không phải ở đâu cũng có đâu, người đừng có làm vãi chứ "
Hắn tiếp lấy túi nước, mở nắp ra, ngửi kỹ một cái, cẩn thận đổ ra hai giọt ngửi tiếp, rồi nếm thử, sau đó mắt phát sáng reo lên, "Không sai, không sai Đây chính là nước có vị của rễ cây Mê Hồn hoa, chính là thứ nước có thể rửa sạch được Mê Hồn hoa "
"Vậy giao cho ngươi nhé " Lâu Thất liền nói.
Thần y ngốc ngốc nhìn nàng, "Giao cho ta sao? Lâu cô nương không tự rửa à?"
"Ngươi rửa đi." Lâu Thất nhún vai một cái.
Lúc này, Tuyệt Vệ khó khăn lắm mới tóm được một lỗi sai của nàng liền bước về phía trước, nói với Trầm Sát, "Chủ tử, người nhìn nàng ta kìa, chút chuyện nhỏ này cũng không nguyện làm vì chủ tử, nàng ta còn có tư cách làm thị nữ thiếp thân bên chủ tử sao?"
"Tuyết Vệ đại nhân, ngươi trách lầm Lâu cô nương rồi." Thần y liền phất tay nói, "Phấn độc trên Mê Hồn hoa này sẽ tan trong nước, sẽ từ có độc thành hết độc, không chỉ hết độc, nó còn có thể trở thành một loại thuốc bảo vệ tay, ta nói thuốc bảo vệ tay này đối với dược sư mà nói, sau khi những giác quan ở tay được bao phủ bởi nước này sẽ trở nên mẫn cảm hơn, bắt mạch và bốc thuốc sẽ chuẩn xác hơn rất nhiềụ Thứ này đối với y giả hay dược sư mà nói là vô cùng trân quý. Thế nhưng nước này chỉ có hiệu quả khi dùng để rửa Mê Hồn hoa mà thôi, Lâu cô nương đưa nó cho ta là một ân tình rất lớn đó."
Nói đến cuối, tay của thần y đã có chút run rẩy, đó chính là sự cảm kích đến kích động của hắn.
Trong lòng hắn, Lâu Thất đã biết những điều này, vậy thì không phải y giả chính là dược sư, thế nhưng nàng lại đưa cơ hội này cho hắn, đây há chẳng phải đã nói rõ nàng là một người lương thiện hào phóng sao, hơn nữa cũng chẳng có chút lòng tham nào? Còn đáng tôn kính nữa
Từ giây phút này trở đi, Phá Vực thần y nhìn Lâu Thất rất hợp mắt.