⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng dù cho thế nào đi chăng nữa, nếu như nàng vào ở, có lẽ Đế phi tương lai sẽ ghi hận nàng trước, đặc biệt là cái vị Tuyết Vệ đại nhân kia. Vừa nghĩ đã thấy cuộc sống kiểu vậy rất đáng sợ rồi, vả lại, nàng cũng chẳng muốn cùng cái vị Đế quân sắp có rất nhiều nữ nhân này phát triển tình cảm gì, ở đây nếu như vào ở, sau này muốn ra ngoài chỉ sợ là còn khó hơn.
"Không được, ta cương quyết không đồng ý." Nàng vội vã xua tay lắc đầụ
Trầm Sát lườm nàng một cái, nói "Việc mà bổn Đế quân an bài, há đến phiên ngươi đòi hỏi ?"
Lâu Thất nhất thời nảy ra một cảm giác vô lực, ôi chao, đây không phải là do nàng đã nhớ về thời hiện đại rồi sao. Nếu như là thời hiện đại, nàng nói một câu kiên quyết không đồng ý, chắc chắn không ai dám làm trái ý nàng.
Dù sao thì nàng cũng là nữ vương ở cái vòng lớn đó.
"Ngươi không sợ ta không rửa sạch hoa giúp ngươi sao?" Nàng tức giận lườm hắn.
"Nếu như ta chết, ngươi sẽ tuẫn táng theo." Trầm Sát lạnh nhạt nói.
Khốn kiếp
Còn bắt nàng phải tuẫn táng nữa Có phải nàng còn cần cảm ơn nữa không?
"Ta XXOO ngươi "
"Là câu mắng người à?" Hắn khẽ cau mày nói "Có ý gì?"
"Ý là mắng ngươi bá đạo ích kỷ ác độc máu lạnh đó." Nàng hừ một tiếng.
"Ừm, cảm ơn, quá khen rồi."
Ngất.
Có điều, dù cho có nghĩ về điểm nào đi chăng nữa, Lâu Thất vẫn cảm thấy mình phải giúp hắn rửa sạch đóa Mê Hồn hoa kia. Tạm thời nàng không cần phải ở đây một thời gian đúng không, còn có, Trầm Sát dù có thế nào đi chăng nữa cũng coi như là đã từng cứu nàng, từ trước đến nay Lâu Thất nàng là người có ân báo ân, có oán báo oán, ân oán phân minh.
Túi nước đó vốn là cầm về từ thiên điện mà Nhị Linh sắp xếp cho nàng ở, tiện thể ôm theo một bộ quần áo khác của nàng qua đây, lúc rời khỏi cũng không thấy Nhị Linh, nàng cũng không nói với nàng ấy. Thế nhưng giữa đường lại gặp một thị nữ khác, trước đây Nhị Linh đã từng giới thiệu qua với nàng, nói rằng tên là Nhị Anh.
Nhị Anh rất xinh đẹp, có một đôi mắt rất quyến rũ.
Nhìn thấy Lâu Thất ôm quần áo rời đi liền kinh ngạc hỏi nàng đi đâu, Lâu Thất chỉ cười đi ngang qua người nàng ta. Nhị Anh cắn môi, lén đi theo sau lưng nàng, nhìn thấy nàng vào Tam Trùng điện.
"Lẽ nào nàng ta sẽ ở lại Tam Trùng điện? Không, không phải, điều này sao có thể? Từ trước đến nay không nữ nhân nào có thể ở lại Tam Trùng điện, không được, ta phải đi báo cho Tuyết Vệ đại nhân "
Nhị Anh lập tức xoay người về Nhị Trùng điện, thiếu chút nữa đụng ngã Nhị Linh vừa đi làm việc về.
"Người làm gì mà hoảng loạn quá vậy?" Nhị Linh níu nàng ta lại.
"Nhị Linh, ngươi có biết không, hôm nay Lâu Thất vừa chuyển tới đó đã vào Tam Trùng điện ở rồi "
"Điều này sao có thể, không phải trước đây ta vừa đưa nàng ta vào ở sao? Nhìn xem, quần áo đồ đạc của nàng ta có lẽ vẫn để ở..." Nhị Linh quay về phía giường của Lâu Thất, lại phát hiện ở trên chẳng có gì, hoàn toàn trống rỗng.
"Nhìn xem, ta vừa tận mắt nhìn thấy cô ta ôm đồ vào Tam Trùng điện mà Ngươi nói xem, sau này nàng ta sẽ đổi tên thành Tam Thất ư?"
Nhị Linh không nghe thấy lời của Nhị Anh, trong lòng nàng có chút không vui, Lâu Thấy muốn rời đi mà lại không nói với nàng, cứ vậy mà lén đi Nếu như nàng ta thật sự vào ở Tam Trùng điện, vậy ý là không muốn nàng dính lấy nàng ta sao?"
Nhị Anh nhìn thấy nàng ngây người ra liền không có hứng nói chuyện tiếp nữa, lại chạy ra ngoài, nàng ta phải đi tìm Tuyết Vệ đại nhân, hiện giờ tuy Lâu Thất đã vào Tam Trùng điện, thế nhưng vẫn có sự đồng ý và an bài của Tuyết Vệ đại nhân, thế này là không hợp quy tắc Gần đây Tuyết Vệ đại nhân rất bận, còn đang sắp xếp tẩm cung cho mấy vị Đại Đế phi và Tân hậu, nhưng trừ ngôi Hậu vẫn chưa được định, mấy vị Đại Đế phi đều được sắp xếp ở Nhị Trùng điện.
Ngay cả Đế phi còn ở Nhị Trùng điện, vậy thì Lâu Thất kia dựa vào cái gì mà vào Tam Trùng điện chứ?
Lúc này Nhị Anh vốn chẳng nghĩ tới, không có sự cho phép của Trầm Sát, ai dám tự động đi vào chứ?
Nàng đi tìm Tuyết Vệ, vừa nói chuyện này ra, Tuyết Vệ liền tức giận.
"Cái gì? Nàng ta vào Tam Trùng điện rồi sao? Nàng ta chỉ là một thị nữ nho nhỏ lại dám vào Tam Trùng điện? Phản rồi sao " Tuyết Vệ nổi sùng lên xông tới Tam Trùng điện, ngoài cửa điện, vừa khéo gặp được đám Ưng, Nguyệt, và cả thần y đang đi qua.
Ba người họ đều mang vẻ mặt kích động, thần thái vội vã, dường như đang rất gấp gáp.
Tuyết vui mừng, nói "Các ngươi có phải cũng đã nghe được chuyện đó rồi không?"
⬅ Trước Tiếp ➡