⬅ Trước Tiếp ➡
Trầm Sát khẽ cười một tiếng, lại rót cho nàng thêm một ly, "Cũng là một con sâu rượụ" Ừm, nàng ấy không ghét rượu mà hắn đã uống qua, điểm này rất tốt, tâm trạng hắn cũng tốt lên.
Thế nhưng vừa quét mắt qua cái hộp đó, lòng hắn lại có chút gắt gỏng, vung tay áo một cái liền hất cái hộp đi. Lâu Thất tay nhanh như chớp, chiếc hộp vừa bị quăng đi lại được bắt lấy, cau mày nhìn hắn, "Ngươi điên rồi sao? Khó khăn lắm mới hái được hoa này về, ngươi không muốn nữa hả?"
"Hái được rồi thì sao? Không dùng được thì cũng chỉ là phí công. Có lẽ, bổn Đế quân đã được định sẵn là không cách cứu chữa."
"Không dùng được? Sao lại không dùng được?"
"Trên thân hoa có phấn độc, phải lấy nước của Ám Tuyền mới có thể rửa sạch được. Trong vòng một ngày nếu không rửa sạch, hiệu dược của hoa sẽ không còn, không kịp nữa rồi." Từ trước đến nay Trầm Sát chưa từng nói nhiều với một người đến vậy, những lúc thế này, bên người hắn thường không có ai, hiện giờ chính là lần đầu tiên.
"Các ngươi hoàn toàn không biết chuyện này ư?" Lâu Thất khó khăn lắm mới nuốt được miếng thịt xuống, mẹ nó, thiếu chút nữa là bị nghẹn chết rồi. "Các ngươi đều buồn vì chuyện này sao? À đúng rồi, ta còn nghe nói, lúc tâm trạng ngươi không tốt thì không thích có người khác ở bên, ta có cần phải né xa chút không?"
Trầm Sát ghét bỏ trừng nàng một cái, nói "Ngươi đã ngồi đây bao lâu rồi? Ăn đến hơn nửa bàn đồ ăn của bổn Đế quân rồi còn gì?"
"Nếu như không có hoa này thì ngươi sẽ ra sao?"
"Độc phát thì chết."
Trầm Sát nói xong lại rót cho nàng một ly rượu, sau đó mình thì ngửa đầu uống một ngụm lớn. Người đàn ông như vậy, kiểu uống rượu khí phách như vậy khiến người ta cảm thấy rất có mị lực.
Nhưng khi nói về sự sống chết của bản thân, sao ngữ khí của hắn có thể bình tĩnh vậy chứ?
Mắt Lâu Thất lóe lên, nói "Nếu như ta có thể rửa sạch phấn độc trên đóa hoa này, ngươi có thể đồng ý một yêu cầu của ta không?"
Động tác uống rượu của Trầm Sát ngưng lại, sau đó chậm rãi đặt bầu rượu xuống, chuyển mắt nhìn nàng, đôi môi bạc đẫm rượu chỉ chậm rãi phun ra một âm "Ồ?"
"Ồ cái gì mà ồ, ngươi nói ngươi đồng ý đi." Lâu Thất đặt bộp đôi đũa xuống, nhướm mày đón lấy ánh mắt của hắn.
"Ngươi có yêu cầu gì?" Hắn chậm rãi hỏi.
"Để ta rời đi nha?"
"Không thể được." Sắc mặt hắn trầm hẳn xuống.
Lâu Thất bĩu môi, biết là điều này đã không thể thành được. Nàng có tác dụng lớn với hắn đến vậy, sao hắn có thể để nàng rời đi chứ? Vì vậy nàng cũng chỉ thăm dò thôi. Điều mà nàng thật sự muốn nói là "Vậy đổi cái khác nhé, ta muốn tới Nhất Trùng điện, dù sao ngươi cũng chỉ phát độc vào mỗi mười lăm hàng tháng, chỉ cần ngày đó ta tới bên ngươi là được rồi, những lúc khác ta muốn ở Nhất Trùng điện, hơn nữa, nhất định phải để cho ta tự do, như là có thể ra vào Cửu Tiêu điện gì gì đó ấy."
Nàng rất tự giác đưa một điều kiện đơn giản, nhưng lại không ngờ rằng nàng vừa dứt lời, Trầm Sát lại nhếch khóe môi lên nói, "Nếu như người nguyện ý, bốn Đế quân có thể đáp ứng. Có điều, mỗi mười lăm khi độc phát tác ngươi phải về Tam Trùng điện, ngươi cảm thấy ngươi muốn có thân phận thế nào đây? Bổn Đế quân tuyên ngươi vào khoảng thời gian cố định thì sao? Đám thị nữ ở Nhất Trùng điện chắc chắn sẽ "ở chung" với ngươi rất tốt đấy."
Khi nàng nói có thể rửa sạch phấn độc, tâm trạng của hắn đã thả lỏng hơn nhiều, hắn tin rằng chỉ cần nàng đã nói ra những câu này, vậy thì nàng ắt đã có cách. Lại không hề nghĩ rằng, nàng đúng là phúc tinh của hắn, từ giờ trở đi, có thể nói rằng, nàng sẽ trở thành ân nhân cứu mạng của hắn. nếu như nàng có thể cứu vãn được dược hiệu của Mê Hồn Hoa, đứng từ một phương diện khác để nói thì nàng đã cứu hắn rồi.
Cô gái này mang rất nhiều bí ẩn trên người, hơn nữa, lúc nào cũng có thể đem lại kinh hỷ cho hắn. Nàng như một kho báu, chỉ cần hắn đào bới thì sẽ phát hiện ra nhiều bảo bối hơn.
Sau khi nghe thấy lời này của hắn, gương mặt Lâu Thất liền xụ xuống, tên này nhất định là cố ý. Nếu như nàng lấy danh là mỗi tháng vào Tam Trùng điện ở lại một ngày một đêm, vậy không phải sẽ bị người khác cô lập rồi sao? Sao nàng còn có thể hợp làm một với họ, sao có thể nghe ngóng tin tức chứ? Dù là ở thời đại nào đi chăng nữa, lòng đố kỵ của nữ nhân đều vô cùng đáng sợ, nàng không muốn đối diện với ngọn lửa ghen tỵ của nhiều nữ nhân tới vậy đâụ
"Ta có thể lén vào, không cho người khác biết nữa."
"Bổn Đế quân ở chính cung điện của mình không phải làm chuyện lén lút như trộm gà trộm chó vậy."
"Vậy giờ ngươi không đồng ý chứ gì? Ta không muốn ở Nhị Trùng điện đâụ" Bởi vì Tuyết Vệ cũng ở trong Nhị Trùng điện, nghe nói vốn là các Đế phi đều ở Nhị Trùng điện, vậy chẳng phải là nàng sẽ bị phiền chết sao.
"Không ai bắt ngươi ở Nhị Trùng điện cả." Tâm trạng phiền muộn bị quét đi sạch, cánh tay dài của Trầm Sát vươn ra, cầm lấy đôi đũa trước mặt nàng bắt đầu ăn, hắn cũng chẳng phải người sắt, cũng sẽ đói.
"Này, đôi đũa đó ta đã dùng rồi " Lâu Thất cạn lời nhìn hắn, nhưng hắn không để tâm, nàng cũng chẳng quản hắn nữa, nàng chú ý tới một vấn đề khác "Ngươi nói ta không cần ở Nhị Trùng điện, lại không cho ta ở Nhất Trùng điện, vậy thì để ta ở ngoài Cửu Tiêu điện sao?" Vậy thì càng tốt, nàng đang cầu còn chẳng được.
Trầm Sát không nhìn nàng, nho nhã ăn cơm, đồng thời chỉ vào cung điện cách đó không xa.
Đó là, Tam Trùng điện, là nơi hắn đang ở.
"Phụt Khụ khụ khụ " Lâu Thất nhảy phắt lên, "Ngươi nói chuyện đùa gì vậy? Nghe nói Tam Trùng điện của ngươi chẳng có lấy một thị nữ, nếu như ta ở đó thì ta thành cái gì chứ?"
"Ngươi muốn thành cái gì? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, ngươi ở đâu mà chả là thị nữ của bổn Đế quân." Ý là, ngươi còn muốn có thân phận gì khác sao? Rõ ràng là nghĩ quá nhiều rồi.
Đôi mắt hạnh của Lâu Thất trừng hắn. Nghe Nhị Linh nói, ban ngày cũng có thị nữ vào Tam Trùng điện làm việc, nhưng tới buổi tối bọn họ đều rời khỏi Tam Trùng điện, về lại Nhị Trùng điện, nói cách khác, vào buổi tối, Tam Trùng điện đều trống hơ trống hoác không một bóng người. Vị này không biết có gì quái gở hay không, lẽ nào thích yên tĩnh tới mức độ này sao?
Hay là sợ ngày mười lăm độc phát sẽ dọa người khác hoảng sợ?
⬅ Trước Tiếp ➡