⬅ Trước Tiếp ➡
đến bên này đi.
Trắng đen phối hợp lại, vừa đơn giản mà lại có
sức hấp dẫn đến kì lạ.
Mái tóc đen tuyền của anh, lại càng làm cho dáng hình của anh thêm lạnh lùng, vết thương trên trán vẫn còn chưa khỏi hẳn, nhưng điều này không ảnh hưởng tí nào đến khuôn mặt tuần tú của anh, đôi môi tràn ngập vẻ lạnh lùng, nhếch lên một chút, có thể thấy giò phút này
đây anh thực sự đã nỗi giận.
Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp. Người đàn ông này cũng thật là đẹp trai, có
phải là người mà cô cứu hôm qua hay không?
Đúng là cô không có nhìn nhầm.
Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây.
Đi theo sau anh là một người đàn ông mặc tây phục, đi giày da, là Mộc Tử Hành , dùng ánh mắt tò mò đánh giá từ trên xuống dưới Lam
Hân.
Lục Hạo Thành cũng nhìn thấy Lam Hân, khóe miệng anh hơi khẽ cười, cô gái này đang chơi
trò lạt mềm buộc chặt với anh hay sao ?
Hôm nay lại chạy đến công ty của anh.
Nhìn thấy nụ cười nham hiểm đó, Lam Hân cả người đò ra.
Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Đây không phải giám đốc của tập đoàn Lục Thị
– Lục Hạo Thành hay sao 2
Trời ơi? Thảo nào hôm qua cô cảm thấy có
chút quen quen.
Nhưng tại sao cô lại có cái cảm giác không biết
làm gì thế này?
Cái ánh mắt chơi đùa với nụ cười đó, tại sao lại
không có một chút ý tốt nào vậy nhỉ ?
Mà Cố An An vừa nhìn thấy ánh nhìn của Lục Hạo Thành cứ chằm chằm nhìn vào cô gái vừa cùng cô vừa đi lên từ thang máy, một dự cảm
nguy hiểm bỗng chốc xuất hiện trong đầu cô ta.
Cô ta vội vàng bước tới, đôi mắt to tròn chứa đầy sự uất ức, nũng nĩu tố cáo: “Anh Hạo Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp.
⬅ Trước Tiếp ➡