⬅ Trước Tiếp ➡
Thành, cuối cùng thì anh cũng đến rồi, Thư kí
Âu không cho An An gặp anh Hạo Thành.”
Lục Hạo Thành lùi lại vài bước, khuôn mặt âm trầm nói: “Sớm như vậy, Em tới đây làm gì?” ngữ khi đạm mạc, không để lộ ra một tia tình
cảm nào.
Cố An An nhìn thấy sắc mặc lạnh lùng của Lục Hạo Thành, đáy lòng cũng trầm xuống, nhưng trên khuôn mặt vẫn để lô ra nụ cười ôn nhu: “Anh Hạo Thành, bố và mẹ bảo em tới nói với anh, buổi tối đến Cố gia ăn cơm, mẹ nói đã lâu rồi không gặp anh Hạo Thành, rất là nhớ anh Hạo Thành.”
Giọng Lục Hạo Thành lạnh lùng nói: “Em về trước đi, một lúc nữa anh sẽ gọi điện cho Cố
thúc .”
” Vậy anh Hạo thành có đến không? Bác trai
Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp.
cùng bác gái cũng đến đó, bác gái bảo, nên bàn chuyện kết hôn của em với anh Hạo thành.” Nói xong, ánh mắt của Cố An An đắc ý,
liếc nhìn Âu Cảnh Nghiêu.
Tự mình đa tình Âu Cảnh Nghiêu không thèm nhìn cô ta, mà là
nhìn cô gái xinh đẹp ở bên cạnh, Lam Hân.
Anh khách sao mở miệng, ngữ khí thanh thoát: “Xin hỏi cô là người mà tổng cô ty điều đến –
tổng giám thiết kế Lam Hân sao?
Giọng nói trong trẻo của Âu Cảnh Nghiêu khiến
Lam Hân hơi giật mình.
Cô nhìn Âu Cảnh Nghiêu cười nhẹ nói: “Thư kí
Âu, chào, tôi là Lam Hân.”
Nghe thấy lời nói của Âu Cảnh Nghiêu, ánh mắt Lục Hạo Thành hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Lam Hân, gương mặt
lạnh lùng, đáy lòng có chút bán tín bán nghi.
Anh cho rằng là cô ấy muốn tiếp cận anh, nhất
định là muốn có được anh.
Tự mình đa tình Cứu anh, chăm anh một ngày ở bệnh viện, đều
là do cô không từ thủ đoạn mà làm.
Hóa ra là do mình tự đa tình rồi.
Cô là tổng giám thiết kế của phân công ty sao ?
Lần đầu tiên Lục Hạo Thành đoán lầm ý tốt của
⬅ Trước Tiếp ➡