giận.
Cô đem ánh mắt lạnh lùng nghìn Âu Cảnh Nghiêu, lời nói dần trở nên sắc bén hơn, đứng thảng người nói:” Thư kí Âu, chú ý thái độ của anh. Tôi có thể là phu nhân tương lai của giám
đốc các người đấy.”
Âu Cảnh Nghiêu buông tay cười đùa, ánh mắt mang vẻ khinh thường, châm chọc nói:” Vậy thì chờ Cố tiểu thư trở thành phu nhân của giám
đốc đi rồi hãy nói như vậy .”
Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp. “Thư kí Âu, anh đừng có mà quá đáng, rồi sẽ
có một ngày, tôi Cố An An nhất định sẽ trở thành phu nhân của giám đốc tập đoàn Lục Thị.” Cố An An mặt phẫn nộ trừng mắt nhìn thư kí Âu, sau đó liền đổi lại khuôn mặt dịu dàng,
vênh véo tự đắc nhìn thư kí Âu.
Thư kí trước đây, còn không dám chắn đường của cô ta, nhưng kể từ lúc đổi thành thư kí Âu, lại nhiều lần dám ngăn cản không cho cô ta gặp anh Hạo Thành.
Lam Lam cười kinh ngạc, hóa ra cô ta là phu nhân tương lai của giám đốc tập đoàn Lục Thị – Lục Hạo Thành .
Âu Cảnh Nghiêu nhíu mắt, từng câu từng câu từng chữ rõ ràng nói: “Cô Có, tôi cũng đã nói rồi, đợi tới lúc cô chính thức trở thành phu nhân của giám đốc tập đoàn Lục Thị, thì cô hãy nói thế này, bây giờ sắp tới thời gian họp rồi, muốn Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp.
gặp giám đôc Lục, mời cô đợi sau khi họp xong
quay lại.:
“Âu Cảnh Nghiêu, anh cứ đợi đấy, tí nữa tôi gặp anh Hạo Thành, nhất định sẽ nói với anh
ấy, loại người giống như anh đúng là nên……
“Mới sớm ra đã cãi nhau cái gì thế hả?”
Phía sau Lam Hân, một giọng nói lạnh nhưữ băng truyền tới, giọng nói ấy dường như có thể
đóng băng mọi thứ vậy.
Lam Hân liền quay đầu lại nhìn, rất nhanh chóng quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau,
nhìn như thế này, cô liền ngây cả người.
Đây không phải là cái người lạnh lùng mà hôm
qua cô vừa mới cứu hay sao 2
Lúc này cô mới nhớ lại, hôm qua cô cứu anh,
Đến công ty, đúng là oan gia ngõ hẹp. đến cả một câu cảm ơn cũng không có.
Toàn thân cô đều hiện lên chữ cô đừng có mà
rắp tâm làm bậy.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Chỉ nhìn thấy dáng vẻ đằng sau của người đàn ông này, bước chân toát ra vẻ tao nhã, hướng