⬅ Trước Tiếp ➡
Đến tầng thứ hai mươi lăm, hai người không ai nói một câu, cô gái kia vẫn luôn cúi đầu nghịch
điện thoại.
Tôi chính là phu nhân tương lai của giám đốc. Tầng thứ hai lăm được trang trí rất đẹp mắt.
Hai chậu cây cầu tài lộc ở cửa thật là đẹp,
Cô gái mặc váy trắng đứng trước Lam Hân
bước ra khỏi cửa thang máy.
Mà cô gái kia đi thẳng một mạch đến phòng
của giám đốc.
Lam Hân cũng không chú ý, mà trực tiếp đi vào
phòng thư kí để chuẩn bị công việc.
Thư kí của tập đoàn Lục Thị là nam, rất đẹp
trai.
Lục Hạo Thành cũng đã từng thử tìm thư kí nữ, những mỗi một cô thư kí nữ, đều muốn được
lên giường cùng anh ấy, anh ấy chỉ đành đưa
Tôi chính là phu nhân tương lai của giám đốc. anh em tốt của mình đến làm thư kí.
Khi mà cô gái mặc váy trắng đi qua, thư kí Âu Cảnh Nghiêu nhanh chóng gọi cô gái mặc váy
trắng quay lại: “Cô Cố, Cô đi đâu vậy 2″
Dáng người của Âu Cảnh Nghiêu cao gầy, mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng cùng quần âu màu đen, ngũ quan thanh tuyển tuần lãng, mái tóc ngắn nhẹ nhàng, ánh mắt kiên định mà sắc sảo,thoạt nhìn qua không phải là người tầm thường, cả ngoài toát ra một vẻ tao nhã học
thức.
Cố An An ngắng đầu nhìn Âu Cảnh Nghiên, vẻ mặt khó hiểu hỏi:” Thư kí Âu, tôi tới đây tìm anh Hạo Thành, anh có việc gì hay sao?” Giọng nói của Cố An An rất là nhỏ nhẹ, kèm theo một nụ
cười ôn nhu.
Âu Cảnh Nghiêu hơi nhíu mày nói: “Cố tiểu thư,
Tôi chính là phu nhân tương lai của giám đốc. Lục tổng đang chuẩn bị cho cuộc họp. Ai anh
ấy cũng không gặp.”
Hiển nhiên, Âu Cảnh Nghiêu không nể mặt cô
gái mà nói.
Cố An An nhíu mày, ánh mắt trần ngập vẻ tức
⬅ Trước Tiếp ➡