Bản thân ăn dấm của chính mình. Sau đó còn chà đạp nương tử ôn nhu yêu kiều nhà mình là cái tật xấu gì đây.. Hài tử của mình cũng không cần.. May mắn, hắn chỉ mất trí nhớ vài ngày, bằng không hắn cũng không đảm bảo được mình sẽ làm ra cái chuyện điên rồ gì nữa..
Nàng gật đầu, rút tay từ trong lòng bàn tay hắn ra.
Thời điểm xuống giường, đùi nàng còn có chút run lên.
Khi đi đến cửa phòng, nàng dừng lại một chút, bỗng nhiên xoay người.
Liền nhận thấy nam nhân cao lớn, oai hùng đang nhìn mình.
Nàng cuống quít đi vài bước trở về.
Nàng ôm lấy eo thon thẳng tắp của hắn, ngẩng đầu nhìn hắn: "Chàng thật sự nhớ ra phải không, không phải gạt ta đi?"
Hắn ôm nàng, cười cười: "Đương nhiên là không."
Trán nàng đặt lên bờ vai hắn, chậm chạp nói:
"Chàng không được lại quên ta."
Hắn ngửi được mùi sữa ngọt ngào trên người nàng, hôn lên mái tóc mềm mại của nàng:
"Đừng sợ, sẽ không có như vậy nữa."
Một ngày không lâu sau đó.
Tần Vãn có chút thẹn thùng mà mỉm cười: "Kỳ thật.. Chàng gọi ta là phu nhân, rất là êm tai. Trước giờ chàng đều không có gọi ta như vậy."
Tiêu Thành Diệp đến gần nàng.
Nàng ngước mắt lên, liền nhìn thấy mặt hắn cách mình gần trong gang tấc, cơ hồ liền sẽ hôn lên chóp mũi của nàng.
Hắn trầm giọng mở miệng: "Phu nhân."
Mặt nàng tức khắc đỏ lên.
"Còn ta thì sao?"
Hắn híp mắt: "Nàng cũng suốt ngày gọi ta là Tiêu Thành."
Tần Vãn đỏ mặt, trầm mặc một lúc lâu..
Nàng xấu hổ đến vội vàng đứng dậy.
"Vẫn là thôi đi, ta thấy gọi tên cũng khá tốt.."
Hắn nhướng mày: "Phu nhân, nàng hiện tại đã học được cách chơi xấu rồi."
Đêm tối chèo thuyền ở Yên hồ, trời đột nhiên mưa phùng to.
Pháo hoa Yên hồ ở Giang Lâm là tuyệt nhất. Hai người đi trên du thuyền. Sau đó lại chuyển qua ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ để ngắm pháo hoa.
Không nghĩ tới vận khí lại không tốt, thời tiết đột nhiên thay đổi, kế hoạch chỉ đành phải ngâm nước nóng.
Trong thuyền nhỏ không có gì che chắn, chỉ có ở giữa thuyền có cái đỉnh mái vòm hình cung, hai bên đầu thuyền thông nhau. Hai người ngồi ở trong thuyền, chỉ nghe thấy trên đỉnh đầu nước mưa rơi lùm bùm.
Tếng sấm nổ vang nơi xa, một đạo tia chớp lóe tới.
Toàn bộ trời đất trắng xóa một mảnh.
Tiêu Thành Diệp ngồi dựa vào mép thuyền, một tay ôm nương tử nhà mình đang co ro người như con nhím, bất đắc dĩ nói: "Nhắm mắt lại sẽ không sợ."
Đôi mắt Tần Vãn được chữa khỏi tất nhiên là một chuyện rất tốt. Nhưng lại bởi vậy mà sinh ra cái tật xấu sợ tia chớp. Ngày thường ở trong phủ còn tốt, lúc này mưa gió tạt vào trên thuyền nhỏ, liền sợ tới mức run bần bật.
Nàng sợ hãi mà gắt gao ôm lấy eo thon hắn: "Nhưng mà nhắm mắt lại liền nhìn không thấy chàng."
Ngoài thuyền vẫn mưa to nặng hạt, bóng đêm nặng nề.
Tiêu Thành Diệp tâm niệm vừa động, ôm lấy nàng đem nàng ngồi trên đùi hắn.
Thuyền nhỏ này thực chật hẹp. Không gian bị hạn chế làm đầu nàng không cẩn thận đụng phải đỉnh thuyền.
"A.."
Nàng nhíu mi kêu to một tiếng, duỗi tay muốn đi sờ đầu mình.
Tiêu Thừa Diệp cũng nhanh tay xoa đầu nương tử nhà mình.