Hắn nhịn không được cười nhẹ ra tiếng: "Đã quên, không chú ý."
Bị hắn làm hại ném mất mặt mũi, nàng có chút đỏ mặt, đánh một cái vào đầu vai hắn: "Chàng đừng cười."
"Ai da."
Mới vừa bị nàng đánh một chút, Tiêu Thành Diệp liền rất khoa trương mà hô to một tiếng.
Nàng ngẩn người, nói thầm: "Ta nào có dùng sức lớn đâu."
Vẻ mặt Tiêu Thành Diệp vẫn thống khổ như cũ, lần này còn che kín vai mình.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới năm đó gặp hắn vừa bị thương. Bả vai hắn bị người đâm xuyên qua. Chuyện này cũng đã qua mấy năm, bình thường khi nàng bị hắn đè nặng hoan hảo thì liền có thể nhìn thấy vết sẹo ghê người kia.
Càng miễn bàn là bao nhiêu năm qua, trên người hắn còn lưu lại rất nhiều vết sẹo khác, có nông có sâu.
Nàng có chút hoảng sợ, lần này cũng không có tâm tư hoài nghi, liền vội đi sờ bả vai của hắn: "Chàng không sao chứ."
Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Một mảnh u ám bên trong, bốn mắt vừa lúc nhìn nhau.
Đồng tử của Tiêu Thành Diệp nặng nề như đêm đen.
Tần Vãn còn không rõ đã xảy ra chuyện gì thì đã bị thân hình cao lớn của hắn ôm lấy.
Nàng bị hắn ôm chặt, cằm không thể không nâng lên, chống vai lên sườn hắn, chỉ lộ ra một khuôn mặt mê mang: "Làm sao vậy?"
Hắn ngửi mùi hương trên người nàng, cười cười: "Đùa nàng chơi thôi."
Ban đầu chỉ là hắn nhìn thấy nàng phản ứng đáng yêu nên muốn đùa nàng chút. Nhưng mà chính mình lại bị lôi kéo vào.
Mặt nàng đỏ lên, nhận ra mình lại bị hắn đùa.
Nàng muốn tránh ra, lại bị hắn ôm đến càng chặt, căn bản là không thể nhúc nhích.
Lại một đạo tia chớp nhanh chóng cắt vỡ màn đêm u tối.
Thuyền nhỏ lắc lư lảo đảo, nam nhân ôm chặt người trong lòng ngực, cúi đầu hỏi nhỏ: "Còn sợ sao?"
Nàng ngẩn ra, nắm lấy vạt áo tay hắn thật chặt.
Hai người không biết đã ôm nhau bao lâu.
Lâu đến khi Tiêu Thành Diệp nhịn không được mà cắn vành tai nàng, tham luyến thân thể mềm mại của nàng: "Thật muốn ăn luôn Vãn Vãn."
Tần Vãn cho rằng hắn lại muốn lôi kéo mình làm chuyện đó.
Nàng có chút xấu hổ, thấp thỏm mà nâng mắt nhìn xem chung quanh:
"Nơi này không quá thuận tiện đi.."
Thuyền nhỏ chật hẹp như vậy, cái đầu hắn lại cao. Bên ngoài mưa to tầm tã, thỉnh thoảng sấm sét ầm ầm, thấy như thế nào cũng không thích hợp để làm.
Vị kiều nương xinh đẹp này lại thật sự nghiêm túc đi suy xét chuyện đó.
Bên tai nàng truyền đến tiếng cười khẽ trầm thấp dễ nghe của hắn, tiếng cười mang theo vài phần trêu chọc.
"Vãn Vãn thật phóng túng. Lúc này mà còn muốn cùng vi phu làm chuyện đó."
Giữa lúc hai người đang ôn nhu đưa tình thì lại bị hắn nhanh chóng dập tắt. Nàng lúc này mới phản ứng lại, mặt đỏ tới cần cổ: "Chàng im đi!"
Hắn vuốt sống lưng hơi gầy của nàng, sâu kín thở dài: "Phu nhân của ta càng ngày càng hung dữ."
Lời này hoàn toàn là bậy bạ. Tần Vãn trời sinh tính tình ôn nhu. Nếu như nàng có thật sự nổi giận đi chăng nữa thì cũng là nhẹ nhàng, giống như một cục bông, căn bản chưa nói lời hung dữ.
Nhưng mà nữ tử bao giờ cũng sẽ luôn để ý hình tượng của mình trong mắt người mình thương.