⬅ Trước Tiếp ➡
Quả thực tựa như sớm bị người đâm làm đến có kinh nghiệm.
Nghĩ đến điều này, hắn liền nảy lên một cổ tức giận thô bạo.
Tần Vãn khóc lóc chán ghét.
Nàng chán ghét bị như vậy, chán ghét mình trở nên dâm đãng, hoàn toàn bày ra tư thế nghênh đón hắn, tựa như nàng chỉ là cái công cụ để phát tiết dục vọng.
Hơn nữa nam nhân đè nặng nàng động tác đâm vào còn thô bạo như vậy.
Đồ vật kia quá thô lớn, liền mau chóng đem nàng cắm hỏng rồi.
Nàng thống khổ khóc thút thít: "Chàng vì cái gì lại muốn đối xử với ta như vậy .."
Hắn đem nàng lật người lại, liền thấy nàng khóc lóc thê thảm.
Hắn chợt bừng tỉnh nhớ lại hình như đã gặp qua bộ dạng này của nàng, hình như đã lâu không gặp lại.
Nhưng ký ức chợt lóe lên, phút chốc lại biến mất.
Hắn ấn đùi nàng, đâm thật mạnh vào chỗ sâu trong hoa huyệt khít khao, ấm áp của nàng.
Hắn thì thầm: "Ta đã cho nàng cơ hội."
"Nàng chỉ là không nên trêu chọc ta."
Nói xong, hắn liền cúi người càng thêm dùng sức mà đè nặng nàng, bóp chặt cằm nàng, tách cánh môi nàng ra, rồi hung hăng hôn thật sâu, hôn đến nỗi nàng thiếu chút nữa mất hồn.
Mặc kệ nàng lúc trước là nữ nhân của ai, sinh con cho ai. Hiện tại, nàng rơi vào trong tay hắn thì đừng có mơ tưởng có thể thoát khỏi hắn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tiêu Thành Diệp chậm rãi tỉnh lại.
Để ý đến sự bài trí trong căn phòng.
Hắn như thế nào lại ôm Vãn Vãn ngủ ở đông sương phòng?
Ký ức như thủy triều tràn về, đầu hắn đau muốn nứt ra.
Tần Vãn bị động tác của hắn đánh thức: "Chàng làm sao vậy? Đầu lại đau sao?"
Đau đớn từ từ qua đi.
Hắn chú ý tới bộ dạng của nàng, kỳ quái nói: "Nàng sao lại có bộ dạng như vậy?"
Nàng tóc mai tán loạn, khóe mắt hồng hồng, nghiễm nhiên là một bộ dạng bị khi dễ tàn nhẫn đáng thương, xiêm y lỏng lẻo mặc ở trên người, thấp thoáng lộ ra cảnh xuân, trên da thịt bao phủ đầy dấu vết bị chà đạp đến đỏ hồng.
Má nàng đỏ lên, cúi đầu vội vàng đi chỉnh lại xiêm y, oán trách nói: "Còn không phải đều do chàng làm sao."
Ký ức chính mình mấy ngày nay đối với nàng làm ra loại hành vi cầm thú ào ạt ùa vào trong đầu..
Tiêu Thành Diệp không khỏi đỡ trán.
"Vãn Vãn.. Ta sai rồi."
Tần Vãn ngẩng đầu, trong mắt nhiễm vài phần kinh ngạc, vui mừng: "Chàng nhớ ra ta sao?"
Thấy nàng vui mùng như vậy, hắn nhịn không được mà đem người nàng ôm vào trong ngực: "Ta như thế nào lại quên được Vãn Vãn?"
Nàng an tĩnh mà dựa vào lòng ngực rộng lớn của hắn.
Một lát sau, nàng đẩy hắn ra.
Hắn cúi đầu xem nàng: "Làm sao vậy?"
Tần Vãn thương tâm nói: "Nhưng mà chàng đã nhiều ngày đối xử với ta quá tệ. Ngay cả Mộ Trì cũng không chịu đi nhìn một cái, chàng vẫn là cần đi nhìn lại bản thân."
Tiêu Thành Diệp đã nhớ lại mọi chuyện liền vội vàng đi kéo bàn tay nhỏ của nương tử nhà mình, trấn an nàng nói: "Được được được, ta sẽ nhìn lại bản thân."

⬅ Trước Tiếp ➡