⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng cố nặn ra một nụ cười: "Chàng có phải nhớ lại chiêu thức luyện kiếm hay không? Thật tốt quá, quả nhiên là sẽ từ từ nhớ lại."
Hắn phớt lờ nàng.
Nàng đi tới, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn.
"Chàng nhìn ta một cái được không?"
Ngữ khí của hắn như cũ vẫn lạnh như băng: "Đi ra ngoài."
Nàng rũ mắt: "Ta không đi."
Bỗng nhiên một đạo tia chớp lóe lên, cửa sổ mở ra, chiếu sáng một mảnh trắng xóa vào trong căn phòng, sau đó lại tối sầm lại.
Nàng sợ tới mức co rụt lại, lôi kéo tay áo hắn nói:
"Đêm nay mưa thật lớn, chàng có thể ngủ cùng ta không?"
"Nàng có biết mình đang nói cái gì không?"
Tiêu Thành Diệp xoay người, đồng tử tối đen nhìn chằm chằm nàng.
Nàng khẩn trương mà nắm chặt đệm giường phía sau: "Biết."
Một bàn tay hiện rõ khớp xương nhanh chóng duỗi lại đây, bóp chặt cằm nàng, khiến cho nàng ngẩng đầu lên:
"Nàng năm lần bảy lượt lại đây câu dẫn ta là vì cái gì?"
"Không biết liêm sỉ?"
"Ta không ngại làm theo như ý muốn của nàng."
Nàng bị hắn nói những lời lẽ cay nghiệt mà run lên.
Khóe mắt nàng hơi ứa nước, nhưng vẫn như cũ quật cường mà đón nhận ánh mắt hắn.
Nàng vừa cố chấp lại nhu nhược đáng thương nói: "Chàng muốn làm bất cứ cái gì với ta cũng được, chỉ là đừng phớt lờ ta."
Hắn ngẩn ra.
Gân xanh trên thái dương giãn ra, ánh mắt hắn càng ngày càng u tối, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Phu nhân nếu thật sự là khuê phòng tịch mịch, hà tất gì lại tới tìm ta?"
"Không bằng đi vào nhà thổ, lấy tư sắc của phu nhân, khẳng định có rất nhiều nam nhân vui sướng thỏa mãn nàng."
Ngoài cửa sổ có một tia chớp đánh xuống.
Khuôn mặt thanh lệ của Tần Vãn trở nên tái nhợt.
Nước mắt nàng tràn mi:
"Chàng thật quá đáng."
Tần Vãn quỳ ghé vào trên giường, không cam lòng.
Nàng gắt gao nắm chặt chăn, toàn bộ thân mình giống như một con thuyển nhỏ lênh đênh trong sóng gió, lắc lư theo từng động tác điên cuồng của nam nhân phía sau.
Nàng liều mạng kìm nén tiếng rên rỉ, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Hai chân nàng bị hắn tách rộng ra, dương vật thô dài đâm vào không chút lưu tình, đỉnh vào hoa huyệt mềm mại ướt át của nàng trướng lên tựa như khối trụ sắt nóng bỏng áp vào nàng.
Không hề có dấu hiệu của sự kết thúc.
Tiêu Thành Diệp đẩy cặp mông gợi cảm của nàng, bức cho eo lưng nàng hạ xuống, càng thêm nhếch mông lên, làm nàng hướng về phía trước hùa theo đón ý hắn. Hoa huyệt sưng đỏ, tràn đầy dâm thủy của nàng hoàn toàn lộ ra.
Hắn ấn đùi nàng, đẩy dương vật đâm vào một cách thô bạo, cặp trứng dái to lớn kia liền đập mạnh vào miệng huyệt yếu ớt của nàng.
Hắn liền nghe được nàng ghé vào trên giường mà phát ra tiếng khóc, rên rỉ khó kìm nén.
Thân mình nàng bị hắn chạm vào một cái liền chảy nước không ngừng.
Nguyên tưởng rằng lấy kích cỡ của hắn thì nàng ít nhất sẽ nuốt vào thật gian nan, lại không nghĩ tới nàng liền dễ dàng nuốt vào như vậy. Bên trong vừa khít lại mềm, tầng tầng huyệt thịt thân thiết mà vây lấy phân thân hắn. Hoa huyệt hút cắn hắn kịch liệt, làm hắn sảng khoái đến nỗi cơ bắp eo bụng đều căng ra.

⬅ Trước Tiếp ➡