⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Thành Diệp tùy ý chà đạp lên bầu vú vừa lớn vừa mềm mại của nàng, đem núm vú đáng thương của nàng đùa bỡn đến sưng đỏ, thậm chí trầy da.
Hắn gặm cắn, xoa nắn làm cho bộ ngực của nàng nóng rát mà đau xót.
Hắn từ núm vú run run của nàng, một đường hôn liếm đến xương quai xanh nhỏ yếu, như là muốn nếm hết tư vị của nàng.
Hắn gắt gao vặn lấy khuôn mặt trắng trẻo, đẫm nước mắt của nàng, rồi hạ một nụ hôn sâu lên trên đôi môi đỏ mọng kia. Thời điểm nàng hít thở không thông mà giãy giụa thì hắn mới chịu buông nàng ra.
Trong mắt hắn ác ý càng sâu: "Tướng công nàng cũng làm như vậy với nàng?"
Tần Vãn hô hấp không thuận mà thở hổn hển, khóc nức nở kéo dài: "Đừng hỏi..
Hắn bóp núm vú sưng đỏ phát đau của nàng, rồi đưa tay lau sữa ra khắp ngực nàng, nhìn qua mười phần dâm dục.
Không đợi nàng thở đều, hắn liền một lần nữa hôn môi nàng.
"Vì cái gì không thể hỏi?"
"Đừng.. Um Um.."
Tần Vãn không ngờ được, người nam nhân đang đè lên người nàng lại có thể tra tấn nàng thành ra như vậy, chỉ bằng một nụ hôn sâu.
Không biết đã qua bao lâu.
Đại khái là chờ đến khi dịch sữa trên bộ ngực lỏa lồ cùng với nước mắt nàng khô lại, trên người nàng đã in những dấu răng đỏ hồng.
Nhìn qua vừa thê thảm lại dâm mĩ.
Tần Vãn nằm ngửa ở trên bàn. Cả người vô lực, mềm nhũn nằm ở dưới thân hắn. Nàng giống một con cá sắp chết mà thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, lồng ngực thở gấp đau đớn.
"Ta mệt mỏi quá.. Chàng thả ra để ta đi ngủ được không.."
Hắn hôn đôi môi đỏ hơi sưng của nàng, không chút suy nghĩ liền nói: "Không được."
Hắn chậm rãi hôn đi xuống, đi hút cắn bầu vú tràn đầy vị ngọt của nàng.
"Không phải nàng nói không đủ?"
"Đủ rồi, đủ rồi..
Tần Vãn bất đắc dĩ đi đẩy bờ vai của hắn. Kia đều là chuyện của lúc nãy ..
Giờ nàng đã bị hắn ép đến một giọt sữa cũng không còn.
Cuối cùng sau khi Tiêu Thành Diệp mặc tốt xiêm y cho nàng, hắn mới phát hiện nàng dựa vào trong lòng ngực hắn mà ngủ mất rồi.
Hắn đem nàng đưa về nhà chính, rồi đi về ngay.
Mấy ngày sau đó, Tần Vãn liền phát giác hắn giống như cố tình tránh né nàng.
Thái độ đối với nàng cũng thập phần lãnh đạm.
Tựa như sự tình phát sinh vào buổi tối đó chưa từng tồn tại.
Nàng ôm lấy Mộ Trì từ trong tay vú nuôi, ưu sầu mà nhìn qua khuôn mặt nhỏ trong tã lót.
"Phụ thân con có phải không cần nương nữa không?."
"Hiện tại hắn cũng không biết tới ôm con một cái, thật không có trách nhiệm."
Gần đây là kỳ mưa dầm, mưa kéo dài sinh ra ẩm ướt.
Ban đêm, mưa dần nặng hạt.
Tần Vãn lại một lần nữa mở cửa đông sương phòng.
Hắn đang lau kiếm.
Hắn tâm tình không tốt, đang lúc chạng vạng thì luyện kiếm dưới mưa phùn, làm cả người dính đầy nước mưa.
Thanh trường kiếm này đã bị hắn lau được một lúc lâu.
Đôi mắt buồn chán của hắn liếc nhìn nàng một cái, lạnh nhạt nói: "Nàng lại tới làm cái gì?"
Tần Vãn bị đau lòng bởi sự lãnh đạm của hắn.

⬅ Trước Tiếp ➡